Thơ » Anh » Thomas Moore
Đăng bởi ngo_ai_nee vào 09/07/2007 05:28, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 15/07/2007 16:51
Remember’st thou that setting sun,
The last I saw with thee,
When loud we heard the evening gun
Peal o’er the twilight sea?
Boom! –the sounds appeared to sweep
Far o’er the verge of day,
Till, into realms beyond the deep,
They seemed to die away.
Oft, when the toils of day are done,
In pensive dreams of thee,
I sit to hear that evening gun,
Peal o’er the stormy sea.
Boom! –and while, o’er billows curled,
The distant sounds decay,
I weep and wish, from this rough world
Like them to die away.
Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi ngo_ai_nee ngày 09/07/2007 05:28
Còn nhớ chăng em yêu
Ngày chia tay trên bến
Cùng nghe tiếng chuông chiều
Ngắm hoàng hôn trên biển?
Tiếng vang trên sóng nước
Chạy ra tít mù khơi
Rồi dường như bất chợt
Tan ra giữa đất trời.
Giờ sau ngày làm việc
Lòng lại nhớ em yêu
Lại nhìn con sóng biếc
Lặng nghe tiếng chuông chiều.
Tiếng vang trên sóng nước
Nức nở quyện vào nhau
Anh khóc và muốn được
Chết theo tiếng chuông chiều.
Chuông chiều, chuông chiều buông ngân
Nỗi niềm cuộn dâng trong lòng ta
Về những ngày xanh, miền quê cũ.
Nơi ta yêu, nơi nhà tổ phụ,
Và ra đi, giã biệt trọn đời,
Ta nghe chuông lần chót nơi đây!
Còn đâu nữa những ngày tươi sáng.
Của tuổi xuân huyễn lừa lãng bãng!
Và còn đâu bóng dáng bao người
Thuở bấy giờ đang trẻ, đang vui,
Ta cũng về với đất một ngày!
Trên đầu ta gió sẽ lắt lay
Xua tiếng chuông buồn trên đồng vắng,
Ca nhân khác qua khi chiều xuống
Sẽ là anh, không phải là ta,
Nghe chuông chiều lòng dậy lời ca.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.