khói tắt nắng tàn ngày rụng mất
người mải mê
những chiếc bóng liêu xiêu
thành phố trở mình trong tiếng nấc
kéo dài giọng run run
bất chợt nghẹn ngào
nó nhìn thấy lòng người bạc bẽo
lạnh rét vì tim chẳng chút tình thương
“sẽ còn như vậy đến bao giờ?”
nó hỏi, nhưng lòng ấp ủ
ngày mai...
có lẽ nắng sẽ về
và tình yêu sẽ nảy mầm trong lòng thành phố
những chiếc bóng có màu
sẽ biết cười biết khóc
biết học cách thương, biết nhớ biết chờ.
TH, ngày 20 tháng 01 năm 2024
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.