Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 08:13, số lượt xem: 55

Trời sầu trút nước mây cao,
Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn.
Giọt lệ tự nhiên lại tuôn,
Tình yêu xứ lạ như tuồng diển ca.

Duyên phận có phải chăng là,
Cuộc đời bé nhỏ nhưng mà mơ cao.
Lòng người ai biết được nào,
Thánh linh thần tính đầy hao ít nhiều.

Đường về lê bước tịch liêu,
Giáo hoàng kinh thánh răn điều đa gian.
Vương cung những tưởng thiên đàng,
Ngờ đâu địa ngục... lầm than đã nhiều.

Lòng sầu trách chúng tôi yêu,
Bom rơi đạn lạc cầu siêu quốc hồn.
Bác về đọc bản tuyên ngôn,
Làm người bình đẳng như hồn hoang kia.

Hạnh phúc ta phải chia lìa,
Mưu cầu cho được một tia sáng nhìn.
Bạc vàng kẻ trọng người khinh,
Trên còn có một ảnh hình đức cha.

Phận em số kiếp cầm ca,
Yêu thương thù hận cũng là đôi câu.
Có chăng một khúc tình đầu,
Ngàn năm mộng tưởng công hầu cạnh bên.

Bổng đâu sấm sét vang rền,
Thái dương thần nữ khai kênh thiên triều.
Ảnh hình ta đáng bao nhiêu,
Quốc hồn nghìn tỷ nhiều điều không hay.

Trenton Georgia