Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 09:10, số lượt xem: 58

Lạy ông tôi ở bụi này!
Hỏi rằng ông có tháng ngày chờ mong?
Ông trời ổng nói rằng không!
Tôi nào có nhớ mà mong đợi chờ.

Tôi thấy trần gian nhuốc nhơ,
Định cơn mưa lớn ngập bờ lăng ma.
Cô gốc có mẹ có cha,
Chắc là cũng có cái nhà giống ai.

Cô thì rất thật mê trai,
Nghiệp đoàn lơ đảng xe ngoài khách đi.
Phận cô dễ thiệt khinh khi,
Một cậu con nhỏ kêu thì, em ơi!

Tay chân tôi thấy rả rời,
Muôn trăm người sướng đã đời cô chưa.
Ấy vậy mà cô chẳng chừa,
Chắc là gạch đá truyền thừa thất kinh.

Đời cô chẳng có chân tình,
Ăn không nói có thình lình đổi thay.
Cô ơi ngoảnh mặt mà hay,
Xuôi tay nhắm mắt cho ngày trôi qua.

Cô đây thích những món quà,
Cô thích người tặng tiền hoa đẹp lòng.
Cô ơi nhớ lấy tiền công!
Lúc nào cũng nhắc bằng lòng tặng sao.

Tiền ra đổi bạc là bao?
Gặp tôi cô chẳng lời chào có đâu.
Cô là nòi giống con hầu,
Dối trên lừa dưới lại đầu quỷ ma.

Cô hay giả lòng thiệt thà,
Ăn không nói có chẳng là tôi sao.
Cô ơi, cô ở bụi nào?
Hay cô đang ở trong ao ngục tù.

2022