Đăng ngày 25/11/2025 11:58, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Thời Lăng - 時陵 vào 25/11/2025 20:41, số lượt xem: 211
Còn giáp tí biết đâu nẻo khuở, Khách bộ hành lánh ở nào hay. Lọ là xuân đến, gió bay, Phận ai kia mỉabánh quayđòi thì.
Ý nói thời gian. Theo Đào Nguyên ký do Đào Tiềm chép, có người lánh Tần tới suối Hoa Đào, cách biệt với người đời; họ không biết bên ngoài là triều nào, năm tháng nào, kể cả các triều Hán, Nguỵ, Tấn.
Từ cổ, có nghĩa khi, lúc.
Do điển cố “Xuân phong đắc ý” (春風得意 - Gió xuân vừa ý) của Mạnh Giao đời Đường. Trong câu thơ này, xuân đến: ẩn dụ cho may mắn, thuận lợi, thăng tiến; gió bay: ẩn dụ cho rủi ro, tai hoạ, biến cố. Ý nói may mắn hay rủi ro đều không kéo dài vĩnh viễn.
Từ cổ, có nghĩa giống, giống như, sánh với.
Bởi chữ “luân hồi” (輪迴), bánh xe quay tượng trưng cho vòng sinh tử, lục đạo (六道). Chúng sinh cứ luân chuyển từ kiếp này sang kiếp khác, chỉ kẻ tu hành đắc đạo mới thoát khỏi vòng này.
Từ cổ, có nghĩa thuận ứng với thời thế, thuận theo thời.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.