15.00
Thể thơ: Thơ mới tám chữ
Thời kỳ: Hiện đại
2 người thích

Đăng bởi Vanachi vào 03/12/2005 03:36, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 06/06/2019 16:47

Tặng Nguyễn Trọng Phấn

Tôi mơ thấy đang nằm trên vũng máu,
Chống tay lên nghe tiếng những hồn kêu.
Khắp bốn phương loè loẹt lửa trời chiều,
Muôn vật đẫm trong một màu đỏ khé.
Tôi chợt hiểu: hình ảnh đời là thế;
Có phải còn vui đẹp lắm đây chăng?
Tôi muốn quên đi trong thú mơ màng,
Và gượng cất tiếng cười che tiếng khóc.
Nhưng Số Mệnh vẫn chưa vừa lòng độc,
Nhất định dùng quyền lực hại tôi chơi,
Bắt tôi hết đau khổ lại ngược xuôi,
Trên hòn đất, than ôi! Thân kiến muỗi.
Thắt lại rồi buông, tha ra mà đuổi,
Không sớm cho tan nát hẳn thân hèn.
Tôi muốn lịm đi một giấc cầu yên,
Thì kéo dậy, lay hồn cho mở mắt!
Trên vực thẳm, một ngón tay khe khắt.
Khiến tôi nhìn ra khắp cõi mênh mông,
Là chốn nhân gian đang uống máu nồng,
Nuốt một nửa, còn phun nhau một nửa.


Trên đây là bài thơ theo bản in lần thứ 2 năm 1941 sau khi đã được tác giả sửa chữa. Dưới đây là bản đầu in năm 1935:
Tặng Nguyễn Trọng Phấn

Tôi mơ thấy tôi nằm trên vũng máu,
Đang chống tay nghe tiếng những hồn kêu.
Khắp bốn phương loè loẹt lửa trời chiều,
Muôn vật tắm trong một màu đỏ khé.
Tôi chợt nghĩ: hình ảnh cuộc đời là thế;
Có phải đời còn vui đẹp lắm đây chăng?
Không, tôi muốn quên đi bằng chén mơ màng,
Và gượng cất tiếng cười che tiếng khóc.
Nhưng số mệnh vẫn chưa vừa lòng độc,
Nhất định dùng quyền lực hại tôi chơi...
Bắt tôi hết đau khổ lại ngược xuôi,
Trên hòn đất, than ôi, thân kiến muỗi.
Bắt lại rồi buông, buông ra mà đuổi,
Chứ không cho tan nát hẳn thân hèn.
Tôi muốn lịm đi một giấc để cầu yên,
Thì kéo dậy, lay hồn cho mở mắt!
Trên vực thẳm, một ngón tay khe khắt.
Chỉ cho tôi trông khắp cõi mênh mông,
chỗ nhân gian đang uống máu nồng,
Nuốt một nửa, còn phun nhau một nửa,
Họ cắn nhau, hại nhau, giết nhau, còn gì nữa?

Bỗng leng keng tiếng xe điện chạy qua...
Tôi bàng hoàng mở bừng mắt trông ra:
Mới sực biết là mình nằm mộng,
Chung quanh tôi, mọi người đang hoạt động.
Mang cái vui trên miệng, cái hi vọng trong lòng,
Đang rủ nhau như góp sức cùng trông
Tới mục đích của đời người là: hạnh phúc.
Ánh bình minh tưng bừng như lời reo, tiếng chúc:
Cây xanh tươi, chim đua hót, người sung sướng, ôi thái bình!

Tôi với xem tờ báo ở bên mình:
Tình bác ái rõ in trong những lời yên uỷ.
Trên bờ hồ Lê Man người ta đang tìm kế
Săn đuổi lòng đố kỵ, thần chiến tranh.
Khắp thế gian đang hội nghị thái bình,
Không đời nào, thực không đời nào còn phen khói lửa.
Tôi đang mừng, bỗng sinh hơi ngờ ngợ...
Cảnh thiên đàng kia đã có thực hay chưa?
Hay cũng lại là một cảnh nằm mơ
?
Nguồn:
1. Thế Lữ, Mấy vần thơ, NXB Hội Nhà văn, 1992
2. Tuyển tập Tự lực văn đoàn (tập III), NXB Hội nhà văn, 2004