Thơ » Việt Nam » Cận đại » Thượng Tân Thị » Tục Khuê phụ thán
Đăng bởi Vanachi vào 04/04/2007 08:30
Chẳng mấy dai mà dạ chẳng cùng,
Gìn vàng giữ ngọc “tiết nhi chung”.
Trời mây gan óc lo đền nghĩa,
Tấm mảng tình duyên phải vẹn tùng.
Sương nhiễu giọt sầu tươm lá chuối,
Gió đưa hơi thảm phất cây tùng.
Bỗng đâu nghe đã canh năm trở,
Trống đánh tùng! tung! tủng tủng tung!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.