Thơ » Việt Nam » Cận đại » Thượng Tân Thị » Khuê phụ thán
Đăng bởi Vanachi vào 05/04/2007 07:24
Đã đổ tung tung tiếng trống thành,
Giựt mình thức dậy mới tan canh.
Sương sa lác đác trên tầu lá,
Gió thổi lai nhai giữa bức mành[1].
Cảnh ấy tình này thôi hết muốn,
Trời kia đất nọ nỡ cho đành.
Thương nhau chẳng đặng[2] cùng nhau trọn,
Xin hẹn cùng nhau kiếp tái sanh[3].
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.