Đứa bé gái vác cây súng đồ chơi
mặc áo vest mà ba đem phơi
Hành quân từ đầu ngõ tới cuối đường
Một ông già ngồi uống cà phê lấy làm lạ
Nhưng vì là con nhà khác nên không can
Tại sao không? Đứa bé gái đang hành quân
tới một nhà tù làm bằng da
Thật kiên cố! Thật nghiệt ngã!
Mười năm sau, nó sẽ đứng giữa đường trống
một tay nắm chặt đoá bông hồng
tay kia nắm mũi dao thấm máu nó
Nếu ông già đã chặn nó lại
giật cây súng của nó
xé rách bộ vest đắt tiền
Nó sẽ đứng im và khóc
Nhưng ngày mai nó sẽ thành bé gái ngoan
Nó sẽ mặc áo đầm thật đẹp
hát văn nghệ cho cả trường nghe
làm cho ba mẹ nở mày nở mặt
Nó sẽ cưới một người con trai tuấn tú
và thấy hạnh phúc biết bao!
Nó sẽ là một bé gái ngoan
Nó sẽ là một bé gái ngoan
Nhưng ông lại không làm vậy
Ông ta thản nhiên nhìn đứa bé hành quân
cho tới khi khuất mắt ông
— Thật kì lạ! Đã lâu rồi,
nhưng khi ngồi giữa làng Greenwich
tôi lại nhớ và thắc mắc
đứa bé đó đã đi đâu?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.