Thơ » Trung Quốc » Thịnh Đường » Thôi Hiệu
昔人已乘黃鶴去,
此地空餘黃鶴樓。
黃鶴一去不復返,
白雲千載空悠悠。
晴川歷歷漢陽樹,
芳草萋萋鸚鵡洲。
日暮鄉關何處是,
煙波江上使人愁。
Tích nhân dĩ thừa hoàng hạc khứ,
Thử địa không dư Hoàng Hạc lâu.
Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản,
Bạch vân thiên tải không du du.
Tình xuyên lịch lịch Hán Dương thụ,
Phương thảo thê thê Anh Vũ châu.
Nhật mộ hương quan hà xứ thị?
Yên ba giang thượng sử nhân sầu.
Người xưa đã cưỡi hạc vàng bay đi,
Nơi đây chỉ còn lại lầu Hoàng Hạc.
Hạc vàng một khi bay đi đã không trở lại,
Mây trắng ngàn năm vẫn phiêu diêu trên không.
Mặt sông lúc trời tạnh, phản chiếu cây cối Hán Dương rõ mồn một,
Cỏ thơm trên bãi Anh Vũ mơn mởn xanh tươi.
Trời về chiều tối, tự hỏi quê nhà nơi đâu?
Trên sông khói toả, sóng gợn, khiến người sinh buồn!

Hình: Hoàng Hạc lâu

Hình: Hoàng Hạc lâu
Trang trong tổng số 13 trang (129 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [10] [11] [12] [13]
Gửi bởi Tạ Trung Hậu ngày Hôm nay 07:37
Người cưỡi hạc vàng bay mất lâu
Để nay Hoàng Hạc vắng hoe lầu
Hạc vàng một bỏ không quay lối
Mây trắng nghìn năm trôi mãi đâu
Sông tạnh Hán Dương cây tốt cội
Bãi thơm Anh Vũ cỏ tươi màu
Quê hương khuất nẻo trời vừa tối
Khói sóng trên sông gợi nỗi sầu
Gửi bởi Tạ Trung Hậu ngày Hôm nay 07:46
Người xưa cưỡi hạc vàng bay bổng
Hoàng Hạc lầu nay để vắng không
Một thuở hạc vàng vừa khuất bóng
Ngàn năm mây trắng cứ thong dong
Hán Dương sông tạnh vòm cây rộng
Anh Vũ bờ xa hương cỏ lồng
Đâu nẻo quê nhà chiều xuống ngóng
Trên sông khói sóng mối sầu đong
Gửi bởi Nguyễn Ng Phương ngày 27/09/2008 12:05
Có 1 người thích
Hãy để ý sự đối lập giữa cái hữu hạn và vô hạn trong hai câu cuối:
"Cô phàm viễn ảnh bích không tận
Duy kiến Trường Giang thiên tế lưu"
Cánh buồm - cái hữu hình - bị giới hạn bởi không gian, hết tầm nhìn lẫn vào khoảng trời xanh. Nhưng tình bạn, tình người - cái vô hình - lại mở ra, cuộn chảy theo dòng Trường Giang bất tận. Thơ tống biệt thường có lối cấu trúc ấy nhưng sâu lắng và đẹp đẽ bậc nhất vẫn là những dòng thơ của Lý Bạch.
Gửi bởi Nguyễn Ng Phương ngày 27/09/2008 12:08
Có 1 người thích
Xin lỗi vì nhầm khi thảo luận sai tên tác phẩm!
Gửi bởi buhi.thaonguyen ngày 04/01/2011 06:25
Tôi bầu chọn bài dịch của Tản Đà.Bài của Tản Đà hàm súc, đủ nghĩa.
Gửi bởi donghoa ngày 12/06/2011 05:26
Có 1 người thích
SAY
Ngồi yên thả mắt thoáng chìm say
Nhìn dáng hoa bay cánh rũ đầy
Sống mãi đời theo men đắng ấy
Chết rồi thân gửi mộ nơi đây
Xuân tan chim đã bay rời tổ
Ngày hết đêm qua tóc nhuốm mây
Mãn kiếp vui vầy cùng với rượu
Thế nhân thay đổi mặc tình ai
Đông Hòa - Nguyễn Chí Hiệp
Gửi bởi Anton2014 ngày 22/06/2014 00:26
Vâng rất hay, song đây là VHC cảm tác trước bài Hoàng Hạc Lâu chứ đâu phải dịch bài này. Chí ít cũng tương tự như "Không thể nói là Nguyễn Du đã dịch Kiều của TTTN!
Gửi bởi Thái Thanh 86 ngày 10/05/2020 02:58
Tình xuyên lịch lịch Hán Dương thụ,
Phương thảo thê thê Anh Vũ châu.
Hoàng Hạc Lâu - Thôi Hiệu
Sông êm mồn một cây Hán Dương
Cỏ xanh chen chúc bãi Anh Vũ.
Tây Hoa Tử dịch
Diễn:
Thơ Đường đẹp lắm bạn ơi
Lời thơ ngòi bút tranh liền hiện ra
Nhìn cảnh không lĩnh ngộ ra
Đọc thơ sẽ thấy ý tình sâu xa.
Hán Dương sông lặng êm đềm
Hàng cây soi bóng rõ ràng như tranh,
Cây xanh bóng xuống mặt hồ
Hoa rơi nước chảy muôn phần đẹp xinh.
Anh Vũ châu rải đất này
Theo thuyền đi đến xanh rì cỏ hương
Cỏ xanh sức sống tràn đầy,
Hương thơm lan toả ghé vô mạn thuyền.
Người ta thấy cảnh bình thường
Đọc trang văn học thấy hồn thấy tranh
Qua lại nơi bến nơi thuyền,
Nhớ lại cảnh cũ mười phần đẹp tươi.
Đọc thơ hiểu thơ mới là,
Khai nguồn văn sĩ mở lời thi ca
Hồn hoa nhập ánh trăng ngà
Nơi nơi cảnh đẹp như bày cả ra.
Tây Hoa Tử
Gửi bởi Lướt Bay ngày 01/02/2021 00:52
...Mà ĐÂY...Bãi XA..
Trang trong tổng số 13 trang (129 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [10] [11] [12] [13]
Bình luận nhanh 27
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.