Hai chín tuổi xuất gia
Hết rớt phải bán nhà
Bố đời không nuôi được
Báo hại cho Thầy ta.
Thẹn xưa tu chấp chới
Sinh cảnh giới thôn quê
Bao nhiêu là tệ nạn
Súng đạn bắn cá, chim
Học bảy chìm ba nổi
Không trôi nổi hai kỳ
Cũng vì hèn nhà quê
Mê phồn hoa đô thị.
Khi cướp đường chở điếm
Lúc lấp liếm bảo kê
Khi làm thuê bị quỵt
Lúc bài bịp thâu canh.
Rồi bị còng bị đánh
Lúc thiếu ánh mặt trời
Lúc rã rời chạy trốn
Khốn đốn nhục vô cùng.
Một đêm bước mông lung
Bập bùng sôi bụng đói
Le lói tiếng hoả xa
Chợt nhớ cha mẹ già.
Gà khó ngủ canh ba
Chuông chùa xa vừa thức
Nhờ Đức Phật Di Đà
Nhắn về nhà đi con!
Tròn ba chục phong ba
Giờ được đắp Ca-sa
Mà vẫn mơ mây khói
Khi nào thưởng nguyệt hoa.
Thanh Miếu, 16/11/2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.