Chưa có đánh giá nào
4 bài trả lời: 2 bản dịch, 2 thảo luận
1 người thích

Một số bài cùng tác giả

Đăng bởi estrange vào 19/04/2008 12:32, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi hongha83 vào 24/01/2009 02:22

The home

I paced alone on the road across the field while the sunset was hiding its last gold like a miser.

The daylight sank deeper and deeper into the darkness, and the widowed land, whose harvest had been reaped, lay silent.

Suddenly a boy's shrill voice rose into the sky. He traversed the dark unseen, leaving the track of his song across the hush of the evening.

His village home lay there at the end of the waste land, beyond the sugar-cane field, hidden among the shadows of the banana and the slender areca palm, the cocoa-nut and the dark green jack-fruit trees.

I stopped for a moment in my lonely way under the starlight, and saw spread before me the darkened earth surrounding with her arms countless homes furnished with cradles and beds, mothers' hearts and evening lamps, and young lives glad with a gladness that knows nothing of its value for the world.

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (4 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Vũ Hoàng Linh

Tôi đi một mình trên đường qua cánh đồng trong lúc hoàng hôn che giấu ánh vàng cuối của mình như một kẻ keo kiệt.

Ánh sáng ban ngày chìm sâu hơn và trong bóng tối, và mảnh đất bị bỏ hoang, sau mùa gặt, nằm lặng yên.

Đột nhiên, tiếng hát lanh lảnh của một cậu bé vươn lên bầu trời.

Cậu bước qua bóng tối mà không ai trông thấy, chỉ để lại dấu vết bài hát mình xuyên qua sự im lặng của buổi hoàng hôn.

Làng cậu nằm ở cuối bãi đất hoang, phía sau cánh đồng mía, ẩn trong bóng tối những câu chuối và cây cọ thanh mảnh, cây cocoa và cây mít xanh đậm.

Tôi dừng lại một lát trên con đường cô đơn dưới ánh sao, và thấy trải ra trước mắt một miền đất u tối với hai cánh tay bao quanh vô số những căn nhà. Bên trong những căn nhà đó là những chiếc nôi, giường, trái tim của mẹ và đèn dầu buổi tối, và những cuộc đời trẻ trung sống vui tươi mà không biết tới những giá trị chúng tạo ra cho thế giới.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

góp một ý kiến

Mình đọc một bản dịch khác hay hơn, nhưng không nhớ tên của người dịch đó. Bản dịch này chỉ đơn thuần là dịch lại nghĩa của từ thôi.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Theo em

Theo em thì thơ Tagore chỉ nên dịch lại từ theo từ, chớ nên chế biến lại.

Ta chẳng muốn làm một mặt trời đỏ
Ôm hết mộng ngày
Ta chẳng muốn làm một ánh trăng bạc
Thâu hết đêm say
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phạm Hồng Dung, Phạm Bích Thuỷ

Tôi bước một mình trên con đường vắt ngang đồng khi hoàng hôn che giấu những ánh vàng cuối như một kẻ biển lận.

Ánh dương ngập sâu vào bóng tối, và vụ gặt đã xong, dải đất góa bụa nằm yên nghỉ.

Đột nhiên giọng một đứa bé trai lanh lảnh cất lên trong bầu trời. Nó đi trong tối chả ai thấy, để bài hát lưu dấu bắc ngang cái im vắng của buổi chiều.

Thôn xóm nó nằm kia, cuối dải đất hoang, bên kia ruộng mía, ẩn trong bóng những tàu chuối và cau mảnh khảnh, tàn dừa và lá mít thẩm xanh.

Tôi dừng lại một lát trên lối cô đơn dưới ánh sao và thấy trái đất tối đen trải dài trước mặt, hai tay đất ôm choàng lấy không biết bao nhiêu mái nhà có nôi, giường, lòng mẹ và đèn đêm cùng những cuộc đời trẻ, vui với niềm vui chẳng hề biết giá trị của mình với trần gian.


Nguồn: Thơ R.Tagore, NXB Văn học, 2009
Môn toả hoàng hôn,
Nguyệt tẩm mai hoa lãnh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời