Chiếc đèn lồng tôi mang trong tay trở thành kẻ thù của bóng tối trên con đường xa ngái.
Và vệ đường này trở thành nỗi khiếp sợ đối với tôi, nơi đó thậm chí những cây hoa đang độ đơm bông cũng đượm vẻ tư lự giống như bóng ma đe doạ giận dữ, và âm thanh những bước chân cô đơn của tôi đang dội vào tôi trong âm vang của những ngờ vực vây bủa.
Vậy nên tôi cầu khẩn ánh sáng ban mai của riêng người, khi gần khi xa sẽ tặng nụ hôn cho mỗi người và cái chết cùng sự sống sẽ là một trong tình yêu.


Nguồn: Thơ R.Tagore, NXB Văn học, 2009
Môn toả hoàng hôn,
Nguyệt tẩm mai hoa lãnh.