Nụ em đã hé, tháng Tư
trút hơi thở cuối và hè nắng thiêu
nụ hôn ép đất phải chiều.
Tò mò e ngại em liều bước ra,
Như chú quỷ nhỏ ranh ma
lén nhìn am cốc của nhà ẩn tu.
Em nghe tiếng sợ rì rào
chỗ rừng bị phá, và đàn Kokil
gáy trong uể oải mùa hè;
qua bức rèm lá rung rinh của mình
em thấy thế giới bạo tàn,
thế gian xám xịt, héo mòn xác xơ.
Nhưng em táo bạo bước ra,
mạnh mẽ với đức tin vào tuổi xuân,
uống cạn ly rượu vang nồng
từ chén rực rỡ của bầu trời cao,
và chào buổi sáng tự hào,
Em là hoa sứ, hương trời trong tim.