Thơ » Ấn Độ » Tagore Rabindranath » Quà tặng tình nhân (1918)
“Come, moon, come down, kiss my darling on the forehead,” cries the mother as she holds the baby girl in her lap while the moon smiles as it dreams. There come stealing in the dark the vague fragrance of the summer and the nightbird’s songs from the shadow-laden solitude of the mango-grove. At a far-away village rises from a peasant’s flute a fountain of plaintive notes, and the young mother, sitting on the terrace, baby in her lap, croons sweetly, “Come, moon, come down, kiss my darling on the forehead.” Once she looks up at the light of the sky, and then at the light of the earth in her arms, and I wonder at the placid silence of the moon.
The baby laughs and repeats her mother’s call, “Come, moon, come down.” The mother smiles, and smiles the moonlit night, and I, the poet, the husband of the baby’s mother, watch this picture from behind, unseen.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
“Trăng ơi trăng hãy xuống đây,
hôn lên vầng trán thơ ngây yêu kiều”,
mẹ bồng bé gái trên đùi,
gọi trăng đang nở nụ cười trong mơ.
Len lén trong tối mơ hồ
mùi hương mùa hạ, tiếng loài chim đêm
vườn xoài đầy bóng cô đơn.
Từ xa vẳng tiếng nỉ non sáo buồn,
và người mẹ trẻ ngoài hiên,
bồng con ru khẽ ngọt ngào “Trăng ơi,
xuống hôn vầng trán con yêu”.
Nàng ngước nhìn ánh sáng trên bầu trời,
rồi nhìn ánh sáng địa cầu,
trong vòng tay đó, và tôi ngỡ ngàng
trước sự tĩnh lặng của trăng.
Bé cười lặp lại lời nàng gọi vang,
“Trăng ơi hãy xuống đây chơi”.
Nàng cười, và ánh trăng đêm cũng cười,
và ta, thi sĩ, người chồng
của mẹ đứa bé, ngắm nhìn từ sau,
không người nào biết, nào hay.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.