Bầu trời chăm chú ngắm nhìn
màu xanh bất tận của mình và mơ.
Chúng ta là những đám mây,
là ý chợt thoáng phút giây của trời,
chúng ta cũng chẳng có nhà.
Ngôi sao toả sáng vòng hoa Vĩnh Hằng.
Dấu tích của chúng thường hằng,
còn ta là những bút chì dễ bôi.
Chúng ta hiện giữa không trung
gõ trống lục lạc, chớp tung tiếng cười.
Tiếng cười lại phát ra mưa,
mưa là thực, sấm thì chưa hề đùa.
Nhưng chúng ta chẳng yêu cầu
thời gian trả phí, vì đời phù du,
hơi đem ta đến cuộc đời
cũng là hơi thở tiễn đời ta đi
trước khi ta được đặt tên.