Thơ » Ấn Độ » Tagore Rabindranath » Quà tặng tình nhân (1918)
The current in which I drifted ran rapid and strong when I was young. The spring breeze was spendthrift of itself, the trees were on fire with flowers; and the birds never slept from singing.
I sailed with giddy speed, carried away by the flood of passion; I had no time to see and feel and take the world into my being.
Now that youth has ebbed and I am stranded on the bank, I can hear the deep music of all things, and the sky opens to me its heart of stars.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Nhớ khi còn trẻ, ta trôi
theo dòng nước xiết, sục sôi tràn đầy.
Gió xuân lãng phí nhẹ bay,
cây cối thì cháy tưng bừng cùng hoa;
chim thì không ngủ hót ca.
Ta dong buồm lướt đến hoa mắt này,
theo dòng lũ của mê say;
Ta không kịp thấy, cảm và hấp thu.
Tuổi trẻ giờ đã tàn phai,
và ta bị mắc cạn ngay bờ này,
để ta có thể nghe hoài
nhạc điệu sâu thẳm muôn loài hát ca,
và bầu trời mở cho ta
trái tim của nó hằng hà ánh sao.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.