Khi giờ phút chia tay đã đến,
như áng mây trời thấp khi mưa,
tôi chỉ kịp buộc ruy băng đỏ
lên tay em, trong lúc tôi run.
Hôm nay ngồi một mình trên cỏ
trong mùa mahua nở đầy hoa,
một câu hỏi run trong tâm trí:
“Em vẫn còn giữ nó trên tay?”
Em đã đi trên con đường nhỏ,
ven cánh đồng đang nở hoa lanh.
Tôi thấy vòng hoa tặng tối đó
vẫn còn buông lỏng trên tóc em.
Nhưng sao em không chờ tới sáng,
để tôi tặng lần cuối hoa tươi?
Tôi tự hỏi vòng hoa buông lỏng
có vô tình rơi rớt trên đường.
Biết bao bài tôi hát tặng em,
sáng lẫn chiều, và trước chia tay
em giữ trong mình như lời nhớ
khi em rời bước mãi đi xa.
Em không nán lại nghe bài hát
chưa kịp vang, mãi tặng riêng em.
Tôi tự hỏi cuối cùng em có chán
bài hát của tôi em ngân khẽ khi qua đồng.