Thơ » Ấn Độ » Tagore Rabindranath » Quà tặng tình nhân (1918)
I filled my tray with whatever I had, and gave it to you. What shall I bring to your feet tomorrow, I wonder. I am like the tree that, at the end of the flowering summer, gazes at the sky with its lifted branches bare of their blossoms.
But in all my past offerings is there not a single flower made fadeless by the eternity of tears?
Will you remember it and thank me with your eyes when I stand before you with empty hands at the leave-taking of my summer days?
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Tôi trao nàng chiếc khay này
mọi thứ tôi có chất đầy trong đây.
Tôi cũng tự hỏi ngày mai
tặng vật gì để trao tay cho nàng.
Tôi như cây, cuối hạ tàn,
ngắm nhìn trời đứng vươn cành trụi hoa.
Liệu trong quà tặng ngày xưa,
còn hoa nào vẫn chưa phai nhạt tàn
nhờ giọt nước mắt vĩnh hằng?
Liệu nàng sẽ nhớ, mắt nàng biết ơn
khi tôi đứng trước nàng đây
với đôi tay trắng lìa xa ngày hè?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.