Cửa sổ em chỉ khép hờ
khăn voan em mở nửa khuôn mặt mình,
em đang đứng đó đợi chờ
ông bán kim tuyến vòng tay qua nhà.
Em thờ ơ ngắm xe bò
nặng nề kẽo kẹt bụi mờ đường đi,
cột buồm chậm chạp lướt đi
xa xa sông nước dọc theo chân trời.
Với em thế giới tựa như
lời bà hát tụng bên guồng sợi quay,
vần điệu vô nghĩa đều xoay
với những hình ảnh tràn đầy ngẫu nhiên.
Ai biết ông bước trên đường,
buổi trưa ngột ngạt biếng lười này không,
Người Lạ mang giỏ lạ kỳ
sẽ rao trong trẻo khi đi ngang nhà,
cửa sổ em sẽ mở bung,
khăn voan em sẽ tháo tung mặt mình,
thoát khỏi bóng tối mơ màng
và sẽ chào đón số phần của em.