Thuở xưa nàng mở cửa nam
khu vườn thần thánh, giáng trần đầu tiên.
Hỡi Mùa xuân trẻ trần gian;
đàn ông phụ nữ tràn ra khỏi nhà,
cười vang nhảy khúc hoan ca,
cuồng vui chợt đến, phấn hoa tung tràn.
Năm này năm khác nàng mang
những bông hoa giống như nàng rải trên
đường đi đầu tháng Tư xưa.
Nên giờ đây chúng mộng mơ thở dài,
trong hương thơm toả ngạt ngào,
nỗi buồn dai dẳng-thế gian mất rồi.
Gió đầy truyền thuyết tình đầu
mà mọi ngôn ngữ người đều tàn phai.
Một ngày kỳ diệu mới tươi,
tình đầu xao động nàng vào đời ta.
Rồi sự nhút nhát dịu dàng
niềm vui non trẻ trở về hàng năm,
ẩn mình trong búp hoa chanh;
hoa hồng nàng chứa lặng im cháy bừng
làm tôi chẳng thốt nên lời;
ký ức thơ mộng những ngày tháng Năm,
xào xạc xúc động rung lên,
lá non nàng sẽ tái sinh đời đời.