Mặt trời mọc lên phá tan mây mù khi tôi phải ra đi.
Bầu trời ngắm nhìn trái đất say mê như một điều kỳ diệu của Chúa.
Trái tim tôi sầu muộn bởi nỗi chẳng biết tiếng gọi của nó vang lên tự nơi nào.
Có phải cơn gió nhẹ mang những lời thì thầm của thế giới tôi bỏ lại đằng sau với tiếng nhạc của những giọt nước mắt đang tan chảy trong sự im lặng của ánh mặt trời? Hay hơi thở của hòn đảo ngoài khơi xa đang tắm mình trong sắc non tơ của những bông hoa không tên, hoang dại?


Nguồn: Thơ R.Tagore, NXB Văn học, 2009
Môn toả hoàng hôn,
Nguyệt tẩm mai hoa lãnh.