The tame bird was in a cage, the free bird was in the forest.
They met when the time came, it was a decree of fate.
The free bird cries, “O my love, let us fly to wood.”
The cage bird whispers, “Come hither, let us both live in the cage.”
Says the free bird, “Among bars, where is there room to spread one’s wings?”
“Alas,” cries the cage bird, “I should not know where to sit perched in the sky.”
The free bird cries, “My darling, sing the songs of the woodlands.” The cage bird says,
“Sit by my side, I’ll teach you the speech of the learned.”
The forest bird cries, “No, ah no! Songs can never be taught.”
The cage bird says, “Alas for me, I know not the songs of the woodlands.”
Their love is intense with longing, but they never can fly wing to wing.
Through the bars of the cage they look, and vain is their wish to know each other.
They flutter their wings in yearning, and sing, “Come closer, my love!”
The free bird cries, “It cannot be, I fear the closed doors of the cage.”
The cage bird whispers, “Alas, my wings are powerless and dead.”
Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Vanachi ngày 05/03/2007 18:49
Con chim ngoan nằm trong lồng, con chim hoang ở ngoài rừng. Chúng gặp nhau khi thời cơ tới, như định mệnh đã an bài. Chim hoang kêu lên: “Ôi, người bạn tình, hãy cùng nhau ta bay về rừng xanh”. Chim lồng thì thầm: “Bạn lòng ơi, hãy vào đây trong lồng chung sống bên nhau”.
Chim rừng nói: “Trong song sắt lấy chỗ đâu để mình vươn cánh?”. “Chao ôi!” chim lồng thốt lời, “tôi chẳng biết đậu nơi nào trong bầu trời”. Chim rừng kêu lớn: “Bạn lòng ơi, hãy ca bài ca rừng xanh”. Chim lồng đáp lại: “Hãy ngồi bên đây, tôi sẽ dạy bạn lòng ngôn ngữ của người đại giác”. Chim rừng kêu: “Không, ồ không! Đã là bài ca thì có bao giờ dạy được”. Chim lồng nói: “Buồn cho thân tôi chẳng hề biết lời ca của rừng xanh”.
Tình đôi chim nhiệt nồng cùng thèm muốn, thế nhưng cả hai chẳng bao giờ có thể liền cánh cùng bay.
Đôi chim nhìn nhau qua song sắt lồng son. Ước vọng của đôi chim muốn thấu hiểu lòng nhau thực là hư huyễn. Đôi chim vỗ cánh trong thèm khát, rồi cất tiếng hót: “Xích lại gần nhau, gần thêm chút nữa, bạn lòng ơi!” Chim rừng kêu lên: “Làm sao được, tôi e cửa lồng đóng kín”. Chim lồng thở than: “Than ôi, cánh này bất lực còn đâu là đời!”
Con chim nhà ở trong lồng kín, con chim trời ở chặng rừng sâu.
Gặp nhau giữa thời khắc định mệnh, có chăng ý trời muốn từ lâu.
Rồi chim trời ngỏ lời mời gọi, “Hãy theo mình sống giữa rừng cây.”
Chim lồng nghe vậy thủ thỉ, “Đến đây, sống cùng tôi trong chiếc lồng này.”
Con chim trời ngậm ngùi hỏi nhỏ, “Sau chấn song, cánh biết vươn đâu?”
“Than ôi,” trong lồng vang tiếng khóc, “khoảng trời cao không chốn nương lâu.”
Chim trời khóc, “Tình ơi, hát lên những bài ca ngợi rừng già.”
Chim lồng ngân nga, “Ngồi bên tôi, tôi dạy bạn về lời người trí giả.”
Chim hoang lại khóc, “Đừng, sao được! Những bài ca là thứ chẳng thể dạy.”
Chim ngoan nói, “Chao ôi, phần tôi không biết hát về rừng.”
Tình đôi chim, mảnh tình sôi lửa nhiệt, nhưng chẳng thể sánh cùng nhau chao liệng.
Chúng ngậm ngùi lặng nhìn qua song sắt, mong biết nhau, sao khắc khoải triền miên.
Chúng vỗ cánh, giữa bạt ngàn day dứt, hát, “Lại đây, xích gần tôi nữa này!”
Chim trời buồn bã, “Sao làm được, cửa lồng mình e sợ.”
Chim nhà thủ thỉ, “Than ôi, đôi cánh tôi chết yểu, vật vờ.”
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.