Thơ thành viên » TRÍ » Trang thơ thành viên » Mộng mơ (2025)
Trăm năm có một chữ tình,
yêu người cho trọn phù sinh đi nè.
Có gì ta nói nhau nghe,
cớ chi trách giận hoa hoè gì đây?
Yêu là nhớ, nhớ phải đầy,
chớ nên nhớ xạo đừng ngây thơ hoài.
Ờ thì mình cũng như ai
khùng điên ra vẻ có tài quá ha.
Yêu đi em, nhớ đi mà!
Xin em cứ nhớ, vẫn là giai nhân.
Yêu vào tỉnh cũng tâm thần,
cho điên đảo kẻ tấm thân bạc tình.
Anh còn giữ mãi niềm tin:
Mưa ngâu Chức Nữ một mình tìm Lang
nhưng Lang vắng bóng phương ngàn.
Trăng xa cũng vắng lẹ làng bóng mây…
Ừ thì nhớ quá trời đây!
Nhớ từ độ kiếp vàng cây cả rừng,
nhớ nên lòng dậy lửa bừng,
nhớ trong bụng mẹ đã từng khóc lên.
Nhưng rồi chiều xuống quên tên
em đi bỏ lại cái đền vô danh.
Anh vào lễ Phật vô sanh
chẳng hay người có để dành tình yêu?
Mây trôi…
gió cuốn…
trăng xiêu.
Mình anh đứng giữa
những điều đã qua.
Gọi em một tiếng thiết tha,
chỉ nghe vọng lại tiếng “à”…
Rồi im.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.