Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Kiêu sa trả lại cho người
tình anh cũng chết nụ cười thương yêu.
Buổi chiều nào gió quạnh hiu
làm anh lại nhớ những chiều có nhau.

Nhớ em áo trắng qua cầu
mắt cười chưa tắt đã sầu bóng sau.
Ngỡ đâu một thoáng qua mau
mà thành ký ức nát nhàu tháng năm.

Em giờ như giấc mơ trầm
nằm im dưới gối âm thầm anh mang.
Còn anh một kẻ lang thang
tìm trong quán cũ một hàng trắng đen.

Dẫu cho ngày tháng không quên
cũng xin giữ lấy chữ bền đã thưa.
Yêu em một thuở đong đưa,
tan trong một tiếng mưa vừa ghé qua.

Kiêu sa,
em hỡi em à!
Yêu anh sao bỏ đi xa với người?