Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
1 người thích

Một số bài cùng tác giả

Đăng ngày 04/01/2026 21:10, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi TNhungg vào 15/01/2026 20:12, số lượt xem: 169

Đêm dài gió lạnh gọi tên ai
Sương phủ hiên xưa ướt tóc dài
Xuân cũ đi rồi không ngoảnh lại
Chỉ mình ta đứng giữa đêm phai

Phố vắng đèn khuya rọi bước ai
Bóng cũ chập chờn cuối hàng mai
Ta nhớ một người xa vạn dặm
Mong nhớ gửi mây, gửi đêm say

Trăng mỏng treo nghiêng phía cuối trời
Soi lòng ta lạnh tự bao đời
Ai đem xuân cũ đi biền biệt
Gió chẳng quay về, đã bỏ tôi…

Gió thổi qua thềm lay bóng hoa
Hương xưa rơi rụng giữa sương nhoà
Ta gom kỷ niệm vào trang giấy
Mực chảy thành đêm ướt lệ sa

Xuân ấy em cười bên ngõ quen
Nắng theo em mang bóng hoa sen
Ta đem khoảnh khắc cài trong nhớ
Để mỗi đêm về gọi tên em

Đêm xuống chậm hơn một phút giây
Lòng ta trôi dạt giữa sương mây
Người đi mang cả mùa thương nhớ
Bỏ lại nơi đây, có ai hay

Ai bước qua đời chẳng tiếng chào
Ai mang theo hết ánh trăng sao
Ta còn đứng đó nghe tim gọi
Gọi mãi tên em đến nghẹn đau

Trời cũ mưa rơi trắng mái nhà
Như ngày em khóc giữa chiều tà
Ta không dám trách người thay đổi
Chỉ trách lòng ai chẳng phôi pha

Đêm có ai hay nỗi nhớ này
Như mùa xuân ấy có heo may
Xuân đi để lại hồn trơ trọi
Gió thổi qua tim lạnh ngất ngây

Ta gửi về em một thoáng xuân
Gửi luôn năm tháng đã xa dần
Nếu một mai em còn ngoảnh lại
Xin gửi mùa mây ai chuốt say

Trăng khuyết dần theo những cuộc đi
Như lòng ta vỡ tuổi xuân thì
Em mang xuân mới sang bên khác
Bỏ lại ta ngồi điệu buồn mang…

Gió cũ còn vương mùi tóc quen
Hiên xưa còn đợi bóng mùa then
Ta gom tàn mộng hong trong nhớ
Sợ gió vô tình thổi tắt tên

Đêm lạnh hơn từ thuở người xa
Lời hẹn ngày xưa hoá nhoà
Ta không giữ được mùa xuân cũ
Chỉ giữ cho mình nỗi xót xa

Ai hỏi vì sao mắt chẳng vui
Vì xuân đã rụng giữa chia phôi
Ta đem nỗi nhớ chôn trong gió
Mỗi lúc về đêm lại gọi người…

Một bóng em đi khuất cuối chiều
Mang theo nắng cũ lẫn yêu kiều
Ta về gom gió hong trang vở
Viết mãi tên em, chẳng còn yêu

Đêm trải dài hơn những nhớ mong
Lòng ta như sóng vỗ bờ không
Em ở phương nào xuân có ấm
Hay cũng lạnh như phía ta trông

Ta gửi vào mưa chút thở than
Rơi đều lên mái phố hoang tàn
Nếu em nghe được trong đêm ấy
Xin hiểu lòng ta đã nát tan

Xuân cũ qua rồi chẳng đợi ai
Như em mang một ánh phôi phai
Ta học cách yêu mà chẳng giữ
Chỉ giữ trong tim một sương mai

Đêm có ai hay kẻ đứng chờ
Chờ một mùa xưa chỉ trong mơ
Nếu gió mang về dù một thoáng
Xin cho ta thấy lại nàng thơ…

Em bỏ ta đi lúc sương rơi
Xuân đã đi rồi chẳng gọi mời
Chỉ còn một kẻ ngồi trong tối
Mang một tình ai đã phai phôi…