Hoa trôi qua bến cũ hôm qua
Ta đứng nhìn xuân nhạt dần xa
Người đi không hẹn ngày trở lại
Chỉ để hương buồn rụng với hoa
Hoa trôi lặng lẽ giữa sông sây
Ta im nghe gió gọi trời mây
Xuân rơi từng cánh không lời nói
Chạm khẽ tim người, nhẹ như bay
Hoa trôi theo nước chẳng quay đầu
Ta cũng quen dần nỗi rất sâu
Xuân đến, sao nhẹ như mưa mỏng
Chưa kịp thương nhau đã bạc màu
Hoa trôi qua hết một mùa gần
Ta giữ trong lòng một chữ xuân
Người cũ bây giờ xa rất nhẹ
Như mây tan giữa buổi chiều ngân
Hoa trôi không hỏi chốn ai về
Ai cũng đành quên một lời thề
Xuân cũ gấp lại trang im lặng
Để gió mang đi những vụn mê
Hoa trôi đây thoáng chốc tan nhanh
Ta lặng nhìn bến đỗ Hoàng Thành
Xuân đứng lại đâu trong khoảnh khắc
Mà lòng ta vỡ giữa trời xanh
Hoa trôi rơi xuống bờ không tiếng
Ta ngồi hong lại một niềm riêng
Xuân cũ lặng im trong ký ức
Như giấc mơ dài chẳng gọi thuyên
Hoa trôi nghiêng bóng cuối con đò
Ta cũng nghiêng theo nỗi chờ lo
Xuân đến một lần như định mệnh
Sao bước qua đời, chẳng đắn đo?
Hoa trôi giữa một chiều không gió
Ta đứng nhìn năm tháng trôi qua
Xuân mỏng như làn sương đầu ngõ
Chạm bóng hình ai, bóng nhạt nhoà
Hoa trôi chẳng nhớ mà chẳng đợi
Ta nhớ mà thôi, nhớ một đời
Xuân cũ khép rồi không mở nữa
Chỉ còn ai lặng với chơi vơi…
Hoa trôi lạc giữa dòng đông đúc
Ta lạc trong mình một khoảng trôi
Xuân đi để lại điều chưa nói
Nghe tiếng lòng ai rất bồi hồi
Hoa trôi qua hết miền xa lạ
Ta cũng qua rồi tuổi thiết tha
Xuân cũ bây giờ như câu chuyện
Kể lại một lần, lại bỏ qua
Hoa trôi không khóc khi tan vỡ
Ta cũng tập quen với lặng thầm
Xuân đến rất nhanh rồi rất vội
Chỉ kịp thương nhau một âm trầm
Hoa trôi rơi xuống miền ký ức
Ta rơi vào khoảng lặng không tên
Xuân cũ nằm yên trong trí nhớ
Không gọi thành lời, cũng chẳng quên
Hoa trôi qua tháng ngày rất cũ
Ta bước ngang đời tựa gió thu
Xuân đứng lại đâu bên mùa vắng
Sao lòng ai lạnh tựa sương mù?
Hoa trôi chẳng đợi ai ngoảnh lại
Ta cũng thôi mong chuyện lâu dài
Xuân đến như làn mây ghé tạm
Ở trong tim một thoáng rồi phai
Hoa trôi nghiêng bước theo nhịp nước
Ta nghiêng theo nỗi nhớ không lời
Xuân cũ chỉ như điều rất cũ
Chạm lại làm chi, chỉ rối bời…
Hoa trôi rụng hết bên bờ vắng
Ta gom dư ảnh của ngày xưa
Xuân khép cánh rồi không trở lại
Chỉ còn mưa mỏng, một mưa thưa
Hoa trôi để lại dòng im lặng
Ta để lại mình của hôm qua
Xuân đã đi rồi không ngoảnh lại
Chỉ còn hoa trôi… với ta xa.
Hoa trôi qua hết chiều rất muộn
Ta đứng nhìn ngày tắt dần xa
Xuân khép lại rồi không báo trước
Như một lần thương… chẳng nói ra
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.