Tim tôi lặng, trời ngẩn ngơ sương.
Gió nơi nào gọi một tình thương?
Cho tôi gửi lại mùa xuân ấy,
Đến một người tôi vẫn còn thương.
Gửi về cho một ánh sao đêm,
Tôi để mùa xuân ấy trước thềm.
Đêm đêm rì rầm nghe tiếng khóc,
Mai vẫn dõi theo, đêm ngóng trông.
Hỡi người, người còn có đây không?
Tôi mơ, tôi mộng, mộng nhớ mong!
Đêm ngày gió lặng chưa về bến,
Nhớ cả hồn ai đã thay lòng.
Gửi qua mùa cũ, nhớ mang miên,
Nhớ người trong mộng, nhớ chẳng xuyên.
Lâu cao, tuế sắc, hoàng cung điện,
Chẳng nhớ bằng ai, một Điêu Thuỳền.
Gửi một mùa xuân ở trước hiên,
Một mùa xuân tựa một nàng tiên.
Mùa xuân năm cũ ai còn nhớ,
Nhớ buổi sớm mai, nhớ một miền…
Xuân cũ gửi người phương gió lộng,
Gửi cả mong manh một chút gì.
Nếu bước ai về trong sương sớm,
Xin giữ hộ tôi… bóng xuân đi.
Tôi biết tháng năm rồi cũng hết,
Gió cuốn phai dần những lời thề.
Sao lòng tôi vẫn hoài nhung nhớ,
Như cánh hoa tàn chẳng muốn khuê.
Ngày ấy ai cười bên hiên gió,
Nụ cười mang cả một trời mê.
Đến nay chỉ còn trong ký ức,
Một chút dư quang, mộng não nề.
Hạ mới sang mùa, xuân có hay
Tôi với em như cỏ với mây
Một mùa hạ mới, trời lặng gió
Lặng nhìn một bóng của ai đây?
Tôi nhớ một người như hoá điên
Tôi nhớ tới ai, mộng hão huyền
Ngày ấy, em rằng “đừng thương nữa”
Gửi ai cho mùa ấy qua đi…
Tôi gửi một người thuở xuân xanh
Đêm ánh đèn khuya, phố vắng tanh
Hồn tôi lạnh như mùa tuyết trắng
Đêm tối, nhớ ai, mộng chẳng thành.
Gió về ai nói trước gì đâu
Đêm nay tôi nhớ một đêm sầu
Hồn ai vắng lạnh, hồn ai vậy?
Một ánh mai này liệu có hay?
Gió chẳng gửi về một ánh mai
Sương sớm vừa qua, tôi ở lại
Ngắm ai đến lạ, hồn thơ dại
Gió mang hoa đến, tặng lòng ai…
Tôi yêu người, tôi gửi cả mùa xuân
Tôi chẳng trách chi, không dám hận
Sợ rằng xuân ấy phai tàn mất
Đêm gửi lệ sầu, gửi mùa mưa….
Một cánh hoa bay theo gió lay
Bên ánh màn sương ai có hay
Nhớ người mang bóng hình ai đấy
Trăng đã xa dần, ai đã say?
Bên vầng trăng bạc chốn kinh kì
Tôi gặp được em có mấy khi?
Dáng hình in bóng lòng ta nhớ
Trăng tàn, sao vẫn chẳng nguôi đi
Gửi một người thương nơi chốn xa
Một người thương tựa ánh trăng ngà
Đêm về, tôi nhớ người yêu dấu
Trăng đã lên rồi, bên phố hoa
Xuân đã đi rồi, lệ tôi rơi,
Gửi em son sắc cả một thời
Xuân đã đi xa còn ngoảnh lại
Chỉ chờ xuân lại gặp ai thôi…
Ngân theo tiếng hát, trôi theo thác
Như mùa trăng lạc đón mây sang
Lòng ai theo gió trôi đi lạc
Nhớ mãi dung nhan ánh ngọc vàng
Gửi phố tôi về, đêm nhớ ai
Nhớ Nhung, nhớ cả một đêm dài
Cho tôi gửi mùa xuân ở lại
Nhớ Nhung trong ngàn buổi sớm mai.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.