Đi nhờ gió hạ tới bình minh,
Chìm sâu cho thấu mình ra sao.
Khối mơ nặng trĩu trời cao,
Thanh xuân thuở ấy ngọt ngào thơ ngây.
Hồn yêu đắm đuối sắc hương trời,
Cảnh trời đổ gục cuối hoàng hôn.
Đau thương trời cháy như cồn,
Tình anh là thế, bán hồn mua trăng.
Anh đan túi vải đựng trăng sao,
Thiêng đường, địa ngục, nào cũng mơ.
Vươn tay hứng lấy trăng thơ,
Mơn trong gió biếc như vờ của nhau.
Anh vừa mốm ý cho đời say,
Vừa vui cho lắp đầy hồn ca.
Nhà anh cách tận thiên hà,
Có thương có mến chớ mà đem yêu…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.