(Lời dẫn: Người ta thường nói “không bao giờ có tình bạn sau tình yêu”. Anh từng không tin, nên đã cố giữ mối quan hệ với em bằng hết thảy sự tử tế… và rồi…)
Anh mơ để thức giấc?
“Chín mươi chín nghìn” giấc mộng.
Trọn viễn cảnh đẹp nhất…
Nhưng có chăng là vô nghĩa?
Khi tình ta tan vội trong chớp mắt…
Anh từng dặn ông trời:
“Nếu đến cuối cùng chỉ có giấc mơ đó,
Thì xin hãy xoá kí ức này”.
Vì chẳng thể chịu được nỗi dày vò...
Thế nhưng, với hết thảy sự tử tế,
Anh chỉ đổi được –
Mớ cơn đau, còn chẳng đủ thuốc tê…
Người con gái anh từng thương,
Giờ anh chẳng còn nhận ra.
Thật là... Chúng ta không thể làm bạn.
Dù bằng vạn cách nào…
Trong đầu với vô vàn suy nghĩ,
Nhưng con tim lại đánh đuổi lý trí.
Nó ngốn nỗi đau và ngập ngụa mụ mị,
Chỉ nhả ra – chút gì đấy ướt mi…
Anh – khờ nhỉ?
Khi cố xây lại con thuyền đã đắm.
Và lần nữa,
Chọn đi qua vùng biển đầy bão giông.
Lẽ ra, kết thúc ngay lúc ấy,
Thì dĩ vãng về em… sẽ đẹp lắm…
Dù sao cũng cảm ơn em,
Vì từng tặng anh một giấc mơ:
“được cùng em ngắm biển về đêm”.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.