Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Từ Nguyễn » Lục bát tình thường
Đăng bởi Nguyệt Thu vào 21/08/2010 02:41, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Nguyệt Thu vào 29/04/2016 14:40
Câu thơ đắm xuống giữa dòng
Vướng vào nước đục, mà trong bất ngờ!
Nơi thanh tao lại hững hờ
Buồn đau được dịp nương nhờ thi nhân
Trách chi thơ mãi bâng khuâng
Đắng cay quanh quẩn nặng vần thơ ai...
Vớt thơ, trải nắng mà phơi
Xem sầu buồn cũ có vơi mấy phần?
Câu thơ trổi dậy, tần ngần
Nửa như ngơ ngác, nửa mừng người quen!
Đã dầm trong nước mang lên
Mà hình như vẫn không quên duyên đời!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.