Tôi là triệu phú rất nhiều yêu,
Buồn nhớ mùa thu với buổi chiều ...
Nhưng cả đời nghèo nàn, túng thiếu,
Bởi vì tôi chẳng dám chi tiêu.
Cảnh đẹp người tươi chẳng dám trông;
Sợ lòng xao động, nỗi say nồng;
Thoáng yêu ý nhớ vô tình đến
Đã vội; người kia có biết không ?
Tay đè lên đống của vô biên;
Mắt ngó thao thao sợ mất tiền;
Ngơ ngác như người đi lạc lối;
Người cho kiểu cách, kẻ cho điên.
Nhưng mặc! Tôi riêng chỉ biết tình;
Ai cười ai nói cũng làm thinh.
Tôi dành vàng ngọc cho người ấy;
Tôi có tiêu đâu lấy một mình.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.