(Vì một ông tri huyện làm tế giỗ đầu bà thân sinh là vị thứ thất của một ông quan tri châu)

Than ôi!
Nuớc mây khơi cách ngàn trùng, chốn tiên quốc trông lên hồ dễ thấy
Ngày tháng thoi đưa mấy chốc, bức tư vì nghĩ đến lại càng thêm
Nhớ mẹ xưa
Gánh vác bao cành
Cù lao chín chữ
Giữ một tiết kính hoà cho phải đạo; ra dưới ra trên
Dạy các con khôn nhớn đã nên người; có danh có phận
Đức trinh thuận xa bay nơi quận hạt
Đạo ôn từ để lại nếp khuê môn
Những mong tuổi hạc trăm năm, dài nương bóng tử
Nào biết xe tiên một phút, vội lánh cõi trần
Gặp tiết giỗ đầu
Kính dâng tấc dạ
Con cháu họp đông đủ mặt
Rượu nhang vâng tiến lễ thường
Trông núi Vân ngất một mầu xanh, cám xưa đức mẹ
Gạt dòng lệ chia đôi hạt trắng, gọi chút tình con
Than ôi!


Nguồn: Tản Đà, Khối tình con - Quyển thứ hai, Tản Đà thư cục in lần thứ hai, 1918