Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Song thất lục bát
Thời kỳ: Cận đại
Đăng bởi karizebato vào 13/11/2009 19:31

Ngồi buồn lấy giấy viết thư chơi
Viết bức thư này gửi đến ai
Non nước xa khơi tình bỡ ngỡ
Ai tri âm đó? nhận mà coi


Làn mây biếc long lanh đáy nước
Ánh tà dương ngả gác non đoài
Tranh kia ai vẽ cho giời?
Ngoài sơn thuỷ lại một người đứng trơ
Hồn kiếp trước ngẩn ngơ chưa tỉnh
Mối tình riêng vơ vẩn càng thêm
Tuyệt mù tăm cá hơi chim
Nào người nhớ hỏi thăm tìm là đâu
Kể từ độ lọt đầu se tóc
Cũng cùng mang tiếng khóc mà ra
Cội sầu ta lại với ta
Lọ quen biết mới gọi là tương tri
Cơn gió thảm có khi cùng khóc
Bóng giăng thanh lắm lúc cùng chơi
Gượng vui cũng một nét cười
Nguyệt hoa cùng trải nước đời như nhau
Bể trần hải chẳng sâu mà sóng
Cầu hành tinh đã rộng thêm tròn
Tài tình một gánh con con
Đông, tây, nam, bắc, ai còn gặp ai
Nỗi bèo nước đã thôi thời thế
Tình cỏ sương chưa dễ mà khuây
Phòng văn giở lại gót giầy
Chén tương tư rót cho đầy lại vơi
Tấc son giãi mấy nhời huê bút
Tờ giấy bay theo ngọn gió đông
Lòng kia hỡi có in lòng?
Nước non khơi cách nghìn trùng chưa xa


Nguồn: Tản Đà, Khối tình con - Quyển thứ hai, Tản Đà thư cục in lần thứ hai, 1918