Có những người, từ thuở nào gặp lại
Vẫn bồi hồi, vẫn nhớ mãi không quên
Có những người, tưởng chừng như thân ái
Bỗng một ngày, ngoảnh lại ngỡ không quen
Dẫu đã biết, chông chênh đời là thế
Lúc ân cần, lúc tha thiết anh em
Nhưng có lúc, lại thản nhiên như thể
Cuộc đời này, người chưa gặp, chưa quen
Ta chẳng tiếc, chỉ hơi buồn một chút
Không giận hờn, cũng không trách chi đâu
Vì cuộc sống bỏ buông, là hạnh phúc
Như vầng trăng, vẫn sáng ở trên đầu
Ta quý trọng, những con người chân thật
Với tâm hồn, đẹp tựa những giấc mơ
Và cuộc sống là cho là đẹp nhất
Ta xin làm khúc nhạc ở trong thơ!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.