Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi hongha83 vào 08/04/2009 19:41

Tặng Nguyễn Công Thuận

Nơi đá núi tiếp liền đá núi
Những hạt sương li ti che khuất mặt người
Che lấp mặt trời

Những hạt sương xuôi cùng khe suối
Những hạt sương chảy ngược lòng khe

Đá bám sương mà đi
Tựa vào sương chững lại

Trong mỗi hạt sương có ngàn vạn mặt trời
Trong hơi thở người H’mông mặt trời dường nhỏ lại

Rồi mặt trời sinh sôi
Cho đến lúc cả lòng thung sáng chói

Đẫm trong sương, giọt giọt mồ hôi
Nhỏ xuống đá cằn
Mầm bắp nhú

Có thể khác chăng
Giữa xứ sở đá, sương và gió
Mỗi người không là một mặt trời?...


Trùng Khánh, mùa nương 2003

Nguồn: Tạ Phương, Hồn đá, NXB Hội Nhà Văn, 2004