Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Tú Mỡ » Ông và cháu (1970)
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào 08/08/2025 20:38
Bà dạy cháu:
“Đừng háu ăn,
Chớ giành phần
Miếng to, nhỏ.
Bà về chợ,
Chớ lục làn.
Chỉ rình ăn
Là xấu thói”.
Nghe bà nói,
Bé Tun Tin
Trố mắt nhìn,
Tai chăm chú
Nghe cho rõ,
Nhớ như in
Lời bà khuyên
Làm thật đích.
Nó rất thích
Ăn chuối tiêu
Bà nuông chiều
Cho chén đầy.
Nhưng hôm ấy
Nó không xin,
Bèn đi tìm
Đến ông nội:
“Ông ơi, chuối...
Đã chín rồi
Mời ông xơi
Ngon đáo để!
Để cháu chỉ
Chỗ cho ông,
Chuối rấm trong
Thùng đậy kín.”
Ông cười mỉm:
“Cháu có ngoan,
Ông để phần
Cho một quả”.
Cháu “vâng ạ!
Ngoan nhất đời”.
- “Ngoan bằng ai?”
- “Bằng ông nội”.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.