Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Kể mấy mươi năm nước lễ văn,
Rắn dài, beo lớn, thế khôn ngăn[1].
Bốn đời chung đội ơn nuôi dạy,
Ba tỉnh riêng lo việc ở ăn.
Hết sức người theo trời chẳng kịp,
Hoài công chim lấp biển không bằng.
Phải sao chịu[2] vậy thôi thì chớ,
Nhắm mắt đưa chân lỗi đạo hằng?


Chú thích:
[1]
Khảo dị: “Trời đà xui thế, thế khôn ngăn”.
[2]
Khảo dị: “Ôi thôi, đã”, “Cho hay đã”.


[Thông tin 2 nguồn tham khảo đã được ẩn]