Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thất ngôn bát cú
Thời kỳ: Nguyễn
2 bài trả lời: 2 thảo luận

Đăng bởi Vanachi vào 16/01/2008 09:14

Hãy chớ bôn chôn việc cửa nhà,
Sau này còn ngại nỗi đàng xa.
Ma duồng cơn ngặt lung hai trẻ,
Trời mỏn lòng thương xót một già.
Lái đã vững vàng cơn sóng lượn,
Thoi toan đan dệt lúc mưa sa.
Ở đời há dễ quên đời được,
Tính thiệt so hơn cũng gọi là...

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

về văn bản

Vững vàng là một từ láy âm, Đan dệt tuy đối nghĩa nhưng không đối âm, TTT lại rất giỏi thơ Nôm, hai chữ ấy Trương Vĩnh Ký phiên là Ràng rịt, có lẽ một người miền Bắc không biết từ này của phương ngữ Nam Bộ mới đọc sai là Đan dệt, câu này là Ổ toan ràng rịt, ổ là ổ chim, lấy điển từ Kinh Thi, ý nói phòng xa che ổ trước khi trời mưa, chữ thoi rất vô lý. (Cao Tự Thanh)

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

văn bản

Bản chép này giống trong Giai thoại làng nho của Lãng nhân. Phùng Tất Đắc là người gốc Bắc.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời