Thơ » Trung Quốc » Bắc Tống, Liêu » Tô Triệt
Đăng bởi Tĩnh Ngọc vào Hôm qua 18:04
團扇經秋似敗荷,
丹青彷佛舊松蘿。
一時用舍非吾事,
舉世炎涼奈爾何。
漢代誰令收汲黯,
趙人猶欲用廉頗。
心知懷袖非安處,
重見秋風愧恨多。
Đoàn phiến kinh thu tự bại hà,
Đan thanh phảng phật cựu tùng la.
Nhất thì dụng xá phi ngô sự,
Cử thế viêm lương nại nhĩ hà.
Hán đại thuỳ lệnh thu Cấp Ảm,
Triệu nhân do dục dụng Liêm Pha.
Tâm tri hoài tụ phi an xứ,
Trọng kiến thu phong quý hận đa.
Qua mùa thu, chiếc quạt tròn cũng giống như lá sen tàn,
Nét mực xanh trên quạt còn phảng phất đường nét cây tùng la như cũ.
Lúc này sử dụng thế nào không phải chuyện của ta,
Thói đời ấm lạnh liên quan gì người.
Đời Hán ai ra lệnh thu nhận Cấp Ảm,
Người Triệu vẫn muốn dùng LIêm Pha.
Biết rằng để mãi trong tay áo không phải nơi để đúng,
Mà nhìn gió thu lại thấy hổ thẹn thêm.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tĩnh Ngọc ngày Hôm kia 18:04
Gió lùa quạt ngỡ sen tàn tạ,
Nét mực xanh phảng phất tùng la.
Dùng chi nào phải chuyện ta,
Thói đời ấm lạnh chẳng qua cũng đành.
Ai đòi nạp Hán triều Cấp Ảm,
Vẫn cho vời người Triệu Liêm Pha.
Để hoài tay áo khó là,
Gió thu lại thổi càng ra chạnh lòng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.