Thơ » Hungary » Tóth Árpád
Đăng bởi hongha83 vào 10/07/2025 05:18
Vak volt a hajnal, szennyes, szürke. Még
Üveges szemmel aludtak a boltok,
S lomhán söpörtek a vad kővidék
Felvert porában az álmos vicék,
Mint lassú dsinnek, rosszkedvű koboldok.
Egyszerre két tűzfal között kigyúlt
A keleti ég váratlan zsarátja:
Minden üvegre száz napocska hullt,
S az aszfalt szennyén szerteszét gurult
A Végtelen Fény milliom karátja.
Bűvölten állt az utca. Egy sovány
Akác részegen szítta be a drága
Napfényt, és zöld kontyában tétován
Rezdült meg csüggeteg és halovány
Tavaszi kincse: egy-két fürt virága.
A Fénynek földi hang még nem felelt,
Csak a szinek víg pacsirtái zengtek:
Egy kirakatban lila dalra kelt
Egy nyakkendő; de aztán tompa, telt
Hangon a harangok is felmerengtek.
Bús gyársziréna búgott, majd kopott
Sínjén villamos jajdult ki a térre:
Nappal lett, indult a józan robot,
S már nem látták, a Nap még mint dobott
Arany csókot egy munkáslány kezére...
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày 10/07/2025 05:18
Bình minh dậy đất trời còn mờ tối
Cửa hàng đang ngái ngủ mắt thuỷ tinh,
Người quản gia uể oải quét bậc thềm
Lãng đãng trong sương vật vờ ma quái.
Chợt ánh sáng từ Phương Đông bay tới
Đập vào khung cửa kính vỡ tan ra
Thành muôn mặt trời rực rỡ chói loà
Lăn như thác xuống mặt đường bóng loáng.
Con phố nhỏ như đang trong mộng tưởng,
Hàng cây mơ mảnh khảnh tán lá thưa
Như mắt sáng lọc ánh sáng tràn qua
Làm mờ nhạt những chùm hoa trắng muốt.
Đường phố vẫn im lìm không tiếng động,
Cửa kính bày hàng sặc sỡ như hoa
Tưởng có đàn chim nhảy nhót hát ca,
Chợt nghe tiếng chuông ngân trầm bổng.
Tiếng còi tầm chói tai vang vọng,
Tàu điện leng keng ngoặt rẽ ngã tư,
Một ngày lao công nặng nhọc đang chờ,
Ánh nắng hôn bàn tay cô công nhân trẻ…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.