Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Chữ Hán
Thể thơ: Ngũ ngôn cổ phong
Thời kỳ: Tam Quốc
2 bài trả lời: 2 bản dịch
Từ khoá: khuê phụ (106)
Đăng bởi Vanachi vào 07/02/2014 17:44

閨情

攬衣出中閨,
逍遙步兩楹。
閒房何寂寥,
綠草被階庭。
空穴自生風,
百鳥翩南征。
春思安可忘,
憂戚與君並。
佳人在遠道,
妾身孤單煢。
歡會難再逢,
芝蘭不重榮。
人皆棄舊愛,
君豈若平生。
寄松為女蘿,
依水如浮萍。
束身奉衿帶,
朝夕不墮傾。
儻終顧眄恩,
永副我中情。

 

Khuê tình

Lãm y xuất trung khuê,
Tiêu dao bộ lưỡng doanh.
Nhàn phòng hà tịch liêu,
Lục thảo bị giai đình.
Không huyệt tự sinh phong,
Bách điểu phiên nam chinh.
Xuân tứ an khả vong,
Ưu thích dữ quân tinh (tịnh).
Giai nhân tại viễn đạo,
Thiếp thân cô đơn quỳnh.
Hoan hội nan tái phùng,
Chi lan bất trùng vinh.
Nhân giai khí cựu ái,
Quân khởi nhược bình sinh.
Ký tùng vi nữ la,
Y thuỷ như phù bình.
Thúc thân phụng khâm đới,
Triêu tịch bất đoạ khuynh.
Thảng chung cố miện ân,
Vĩnh phó ngã trung tình.

 

Dịch nghĩa

Khoác áo ra khỏi khuê phòng,
Ung dung dạo bước nơi cửa.
Phòng trống tịch mịch vắng vẻ,
Cỏ xanh mọc đầy thềm.
Gió từ nơi hốc cửa thổi vào,
Chim chóc bay về nam.
Nỗi lòng mùa xuân sao có thể quên được,
Cùng chàng ưu sầu thống khổ.
Chàng ở nơi đường xa,
Thân thiếp một mình đơn côi.
Ngày vui vẻ gặp lại có có được nữa,
Cỏ chi cỏ lan không thể ra hoa lại.
Người đời thường yêu mới bỏ cũ,
Chàng há mãi như thời trẻ (còn yêu thiếp).
Thiếp làm cỏ nữ la quấn quanh nương tựa vào thân tùng,
Như bèo trôi nổi theo dòng nước.
Cung phụng sửa khăn áo (cho chàng),
Sớm tối đâu quản ngại.
Ước gì chàng còn quan hoài,
Mãi quan tâm tới tấm lòng của thiếp.


Bài thơ này được làm năm Thái Hoà thứ 3 (229) tại Đông A (nay ở phía đông bắc huyện Dương Cốc, tỉnh Sơn Đông). Ngọc đài tân vịnh chép đề là Tạp thi 雜詩, người đời Tống đổi thành Khuê tình. Bài thơ miêu tả nỗi lòng người khuê phụ hoài niệm tới người chồng đi xa, đồng thời để ký thác mong mỏi được Minh Đế đoái hoài tới.

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Điệp luyến hoa

Khoác áo khỏi khuê phòng,
Bên cửa dạo bồi hồi.
Phòng vắng đêm tịch mịch,
Ngoài thềm cỏ mọc đầy.
Gió luồn bên hốc cửa,
Chim hướng về nam bay.
Tình xuân nào quên được,
Lòng sầu mãi chẳng vơi.
Chàng đường xa cất bước,
Thiếp một mình đơn côi.
Ngày vui không gặp nữa,
Lan khó lại tốt tươi.
Chàng há không nới cũ,
Đâu dễ tránh thói đời.
Thân tùng nữ la gửi,
Như bèo theo nước trôi.
Cung phụng chỉnh khăn áo,
Sớm tối nào dám sai.
Ví chàng còn chung thuỷ,
Đoái tới lòng thiếp đây.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Châu Hải Đường

Khuê phòng vén áo bước ra;
Ung dung dời gót dạo qua hiên ngoài.
Phòng không tĩnh mịch nào ai;
Sân thềm xem đã mọc dài cỏ xanh.
Gió lùa cửa trống thênh thênh;
Trăm loài chim đã rời cành về nam.
Tình xuân kia há dễ quên;
Ưu sầu riêng bạn với em bây giờ.
Tình lang mãi ở nơi xa;
Cô đơn phận thiếp ai là người thân.
Hợp hoan khó lại một lần;
Chi lan đâu dễ úa tàn lại tươi.
Tình xưa người thảy bỏ rơi;
Lòng chàng há giống thói đời thế gian?
Nữ la nương bóng tùng quân;
Cánh bèo trôi nổi nhờ phần nước xanh.
Nâng khăn sửa áo gửi mình;
Lơ là chểnh mảng dám đành sớm hôm.
Nhìn nhau ví vẫn được ơn;
Tấm chung tình thiếp mãi còn tình chung.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời