Thơ » Pháp » Sully Prudhomme » Thi khúc và thi phẩm (1865) » Thi khúc » Đời sống nội tâm
Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 17:34
À Victor Géruzez
Quand j’entends disputer les hommes
Sur Dieu qu’ils ne pénètrent point,
Je me demande où nous en sommes:
Hélas! toujours au même point.
Oui, j’entends d’admirables phrases,
Des sons par la bouche ennoblis;
Mais les mots ressemblent aux vases:
Les plus beaux sont les moins remplis.
Alors, pour me sauver du doute,
J’ouvre un Euclide avec amour;
Il propose, il prouve, et j’écoute,
Et je suis inondé de jour.
L’évidence, éclair de l’étude,
Jaillit, et me laisse enchanté!
Je savoure la certitude,
Mon seul vrai bonheur, ma santé!
Pareil à l’antique sorcière
Qui met, par le linéament
Qu’elle a tracé dans la poussière,
Un monde obscur en mouvement,
Je forme un triangle: ô merveille!
Le peuple des lois endormi
S’agite avec lenteur, s’éveille
Et se déroule à l’infini.
Avec trois lignes sur le sable
Je connais, je ne doute plus!
Un triangle est donc préférable
Aux mots sonores que j’ai lus?
Non! j’ai foi dans la Poésie:
Elle instruit par témérité;
Elle allume sa fantaisie
Dans tes beaux yeux, ô Vérité!
Si le doigt des preuves détache
Ton voile aux plis multipliés,
Le vent des strophes te l’arrache,
D’un seul coup, de la tête aux pieds.
Et c’est pourquoi, toute ma vie,
Si j’étais poète vraiment,
Je regarderais sans envie
Képler toiser le firmament!
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi Victor Géruzez
Tôi vẫn nghe con người thường thảo luận
Về Thượng đế mà họ chẳng hiểu sâu.
Tôi tự hỏi chúng ta sẽ đến đâu,
Ôi mãi mãi ta chẳng hay gì cả.
Tôi nghe thấy những lời hay ý lạ
Những âm vang từ miệng lưỡi cao thanh
Nhưng từ ngữ chỉ như những lọ sành
Càng tao nhã thì lại càng sáo rỗng.
Để thoát khỏi mối nghi nan lồng lộng,
Tôi mở trang Euclide với tình yêu.
Tôi lắng nghe ông minh chứng mọi điều,
Rồi chìm đắm giữa ban ngày choáng ngợp.
Sự hiển nhiên, tiên đề như tia chớp,
Bỗng nảy ra, làm mê mẩn tôi ngay.
Tôi tận hưởng sự chắc chắn trong tay,
Ôi hạnh phúc và bình an đích thực.
Cũng giống như mụ phù thuỷ xa xưa,
Người đã dùng những nét phác ngắn ngủi
Để vạch ra trên một màn tro bụi
Một thế gian khẽ chuyển động mịt mờ.
Tôi vẽ hình tam giác: Một kỳ quan!
Người quy tắc bấy lâu đang say giấc,
Khẽ chuyển mình rồi bất ngờ tỉnh thức
Và trải ra đến vô tận muôn ngàn.
Trên cát nóng, chỉ với ba đường kẻ.
Tôi chợt hiểu, và tan hết nghi nan!
Một tam giác thì tuyệt diệu muôn vàn,
Hơn sáo ngữ tôi vẫn thường hay đọc?
Không! Tôi có niềm tin trong Thi ca
Nàng dẫn lối bằng một sự liều lĩnh
Trong đôi mắt bạn, hỡi thần Chân lý,
Nàng thắp lên sự tưởng tượng mượt mà
Nếu ngón tay mải mê tìm chứng cứ
Gỡ khỏi bạn tấm khăn phủ nát nhàu,
Gió ngàn thơ cũng giật nó thật mau,
Cùng một lúc, từ đầu cho bén gót.
Chính vì thế mà đời tôi suốt cả,
Nếu thực sự tôi xứng chữ thi nhân,
Tôi sẽ xem, chẳng ghen tức một lần,
Kepler đến và đo bầu trời rộng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.