Chưa có đánh giá nào
2 bài trả lời: 2 bản dịch

Một số bài cùng tác giả

Đăng bởi Vanachi vào 03/04/2008 09:35

Les yeux

Bleus ou noirs, tous aimés, tous beaux,
Des yeux sans nombre ont vu l’aurore ;
Ils dorment au fond des tombeaux,
Et le soleil se lève encore.

Les nuits, plus douces que les jours,
Ont enchanté des yeux sans nombre ;
Les étoiles brillent toujours,
Et les yeux se sont remplis d’ombre.

Oh ! qu'ils aient perdu leur regard,
Non, non, cela n’est pas possible !
Ils se sont tournés quelque part
Vers ce qu’on nomme l’invisible ;

Et comme les astres penchants
Nous quittent, mais au ciel demeurent,
Les prunelles ont leurs couchants,
Mais il n’est pas vrai qu’elles meurent.

Bleus ou noirs, tous aimés, tous beaux,
Ouverts à quelque immense aurore,
De l’autre côté des tombeaux
Les yeux qu’on ferme voient encore.

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Hoài Anh

Đẹp những mắt xanh, những mắt huyền
Ngóng trời rạng sáng vẻ hồn nhiên
Họ đà yên ngủ trong lòng mộ
Mà mặt trời kia vẫn mọc lên

Ban đêm êm dịu hơn ban ngày
Bao cặp mắt nhìn ý đắm say
Sao đến muôn đời còn lấp lánh
Mắt người bóng tối phủ lên đầy

Họ chẳng còn nhìn thấy nữa sao?
Không không, có phải thế đâu nào
Mắt người vẫn hướng về đâu đó
Về cõi vô hình họ khác khao

Như những ngôi sao lặn mặt dầu,
Lìa trần ta lại ở trên cao
Đôi tròng mắt dẫu im lìm ngủ
Nhưng có bao giờ chết hẳn đâu

Đẹp những mắt xanh, những mắt huyền
Ngóng trời rạng sáng đến vô biên
Cả khi nằm xuống kề bên mộ
Mắt nhắm nghiền nhưng họ vẫn nhìn

Dẫu em có nghi ngờ ! Ngôi sao là ánh lửa ! Mặt trời di chuyển chỗ ! Chân lý là dối lừa ! Nhưng em chớ nghi ngờ ! Tình yêu Anh em nhé
15.00
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Sơn Khê

Mắt xanh hay mắt đen
Đều đẹp đều đáng mến
Biết bao nhiêu đôi mắt
Đã nhìn thấy rạng đông
Dù ngủ dưới mồ sâu
Mặt trời vẫn trên đầu.

Đêm dịu hơn ban ngày
Chào mừng bao đôi mắt
Sao trời không hề tắt
Nhưng mắt vẫn tối sầm.

Ôi! Chúng không thể nhìn
Không, không, không phải vậy
Chúng quay về nơi khác
Hướng về phía vô hình.

Như thiên thần chơi vơi
Chúng ta không lìa đời
Mà trú ngụ trên trời
Đôi tròng mắt già rồi
Nhưng phải đâu chúng chết.

Mắt xanh hay mắt đen
Đều đẹp đều đáng mến
Nhìn bao la bình minh
Phía cận kề phần mộ
Mắt khép nhìn chẳng mờ.

Chưa có đánh giá nào
Trả lời