Hãy hát lên. Trên cây đàn nguyền rủa
Những ngón tay lượn múa nửa vòng cung
Trong cơn say này dường như nghẹn thở
Bạn thân yêu ơi, người bạn cuối cùng.

Đừng nhìn sang đôi bàn tay ngà ngọc
Và bờ vai, suối tóc mượt như tơ
Tôi đi kiếm ở đây niềm hạnh phúc
Lại tìm ra cái chết, thật không ngờ!

Tôi đâu biết tình yêu – mầm bệnh hoạn
Đâu biết rằng tình yêu – bệnh kinh niên
Tình đến gần nheo mắt nhìn du đãng
Tôi trở thành kẻ mất trí, cuồng điên.

Hãy hát lên. Gợi cho lòng tôi khóc
Buổi ban đầu tha thiết những ngày qua
Thôi giờ để người ta hôn kẻ khác
Người ta xinh sao lòng dạ xấu xa.

Khoan hãy gượm. Tôi ơi đừng nguyền rủa
Hãy bình tâm. Xin chớ quở trách người
Hãy để cho tôi hát về mình nhé
Dưới dây trầm tôi hát khúc bi ai.

Tuổi thanh xuân vẫn tuôn chảy không ngừng
Chất trong tim những mối tình mãnh liệt
Biết bao nhiêu cô gái tôi đã nâng
Bao phụ nữ trong góc phòng đã riết.

Có ở đời một sự thật đắng cay
Tôi đã nhìn bằng con mắt thơ dại:
Xin xếp hàng lần lượt những đời trai
Mang sức lực của mình dâng cho gái.

Thì cớ gì tôi lại phải ghen tuông
Thì tại sao phải làm tôi đau đớn
Cuộc đời ta – những là chiếu với giường
Cuộc đời ta – nụ hôn vào vực thẳm.

Hãy hát lên những lời ca đau khổ
Thương những bàn tay bất hạnh đời ta
Chỉ sau khi nói những lời nguyền rủa...
Bạn thân yêu, tôi không chết bao giờ*.


* Trong cuộc đời của Esenin có rất nhiều người phụ nữ. Esenin không nói cụ thể như Puskin khi nhà thơ gọi Natalia Goncharova là mối tình thứ 113 của mình mà chỉ nói chung chung kiểu như: "Biết bao nhiêu cô gái tôi đã nâng/ Bao phụ nữ trong góc phòng đã riết..." hoặc "Tôi hạnh phúc đã hôn nhiều phụ nữ...", "Tôi đã trở thành một gã Đông-Gioăng...".  Gần đây, một nhà thơ rất nổi tiếng của Việt Nam, trả lời phỏng vấn trên một tờ báo đã khẳng định rằng: "Esenin yêu không dưới 1000 (một nghìn) người phụ nữ. Là người đã đọc toàn bộ sáng tác của Esenin (thơ, trường ca, truyện, thư từ...), đã dịch trên 200 bài thơ và trường ca, đã dịch quyển "Sergei Esenin" của Yuri Prokushev – người cả đời chuyên nghiên cứu về Esenin, và đã đọc hàng trăm bài viết về Esenin nhưng tôi cũng không biết được số liệu cụ thể như vậy. Dù sao, dù Esenin có yêu "không dưới 1000 phụ nữ" hoặc yêu chỉ 999 người, thì ta vẫn biết rằng chàng thi sĩ đẹp trai này đã từng yêu rất nhiều. Người phụ nữ trong bài thơ này là Isadora Duncan – nữ nghệ sĩ múa, biên đạo, nhà cải cách ba lê Hoa Kỳ. Duncan là một phụ nữ nổi tiếng thế giới, một thời là vợ của nhà thơ. Hôn nhân giữa Esenin và Duncan là một mẫu mực của những cuộc tình không biên giới. Duncan ngoài tiếng mẹ đẻ (tiếng Mỹ) còn nói thạo tiếng Pháp, tiếng Đức nhưng chỉ biết một vài câu tiếng Nga thông dụng. Còn Esenin, ngoài tiếng mẹ đẻ (tiếng Nga), không biết một ngoại ngữ nào nhưng hai người vẫn hoàn toàn hiểu nhau. Họ từng đi du lịch khắp châu Âu và Bắc Mỹ cả năm trời. Và những cái chết bí ẩn của họ cũng khiến cho người đời không thể không suy nghĩ. Esenin tự tử tháng 12 năm 1925 ở Leningrad (nước Nga), theo giả thiết chính thức, là đã thắt cổ bằng caravát còn Duncan hai năm sau chết ở nước Pháp trong một tai nạn ôtô. Chiếc khăn quàng tung bay trong gió của cô dường như có một bàn tay vô hình đem quấn vào bánh xe làm cho cô chết vì bị thắt cổ. Một cái chết đau thương nhưng cũng không kém phần lãng mạn. Câu nói cuối cùng: "Vĩnh biệt bạn bè, tôi về với vinh quang!"