Я снова здесь

Я снова здесь, в семье родной,
Мой край, задумчивый и нежный!
Кудрявый сумрак за горой
Рукою машет белоснежной.

Седины пасмурного дня
Плывут всклокоченные мимо,
И грусть вечерняя меня
Волнует непреодолимо.

Над куполом церковных глав
Тень от зари упала ниже.
О други игрищ и забав,
Уж я вас больше не увижу!

В забвенье канули года,
Вослед и вы ушли куда-то.
И лишь по-прежнему вода
Шумит за мельницей крылатой.

И часто я в вечерней мгле,
Под звон надломленной осоки,
Молюсь дымящейся земле
О невозвратных и далеких.


1916

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Viết Thắng

Tôi lại về đây trong gia đình tôi
Quê hương tôi vẻ dịu dàng đằm thắm!
Bóng tối loăn xoăn đứng ở sau đồi
Đang giơ vẫy bàn tay bằng tuyết trắng.

Màu xám bạc của một ngày u ám
Như xù lông bay lượn giữa bầu trời
Và nỗi buồn của buổ chiều ảm đạm
Xao xuyến hoài không dứt giữa lòng tôi.

Trên mái vòm của nhà thờ chính
Bóng hoàng hôn đổ xuống thấp hơn.
Những bạn bè của ngày vui thoáng bóng
Sao giờ đây nhìn thấy đã không còn!

Năm tháng cứ dần trôi vào quên lãng
Và các ngươi đi theo đến nơi nào.
Chỉ có nước vẫn còn theo ngày tháng
Sau cánh cối xay vẫn cứ lao xao.

Và tôi thường xuyên trong màn sương chiều
Sau tiếng rì rào những cây cỏ lác
Tôi cầu khói lượn lờ trên mặt đất
Về quá khứ không trở lại thân yêu.


Nguồn: 200 bài thơ và trường ca song ngữ, Nguyễn Viết Thắng
(do nguyenvanthiet gửi)
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Wehrmacht @nuocnga.net

Tôi về đây bên xóm làng yêu dấu
Vẫn lối xưa, trầm mặc êm đềm,
Mảnh chiều rơi trên đồi sương tuyết phủ
Vẫy chào tôi trắng muốt mảnh đường quê.

Rồi màu xám ngày thê lương ảm đạm
Đang nát tan vụn vỡ một góc trời
Và hoàng hôn tặng tôi niềm sầu tủi
Tự bao giờ, Người chẳng thể bỏ rơi.

Đêm xà xuống đen nặng nề cô tịch
Phủ giá băng vòm mái nóc giáo đường
Thôn xóm đây, vườn thu xưa lối nhỏ
Bạn bè ơi, kỉ niệm cũ buồn thương.

Bao mùa gió trôi tháng năm quên lãng
Bạn đâu rồi, bạn cũ của tôi ơi...?
Chỉ còn đây tiếng suối buồn tí tách
Bên cối xay già cỗi cánh lưng trời.

Đành ngồi đốt thời gian bên lò sưởi
Để lặng nghe cỏ lau hát bên rừng
Ôi cố nhân, đời tôi không gặp lại,
Xin đất này, Người ôm ấp bao dung...

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Quỳnh Hương

Con lại ở đây, giữa gia đình thân thiết,
Quê hương ơi, trầm ngâm lẫn dịu dàng!
Kìa bóng tối cuồn cuộn dày sau núi
Đưa bàn tay tuyết trắng gọi mênh mang.

Làn mây bạc giữa một ngày u ám
Lửng lơ trôi vần vũ mãi bên ta,
Và nỗi buồn do hoàng hôn đưa lại
Luôn khiến ta xao động đến không ngờ.

Phía trên những vòm cao mái nhà thờ
Bóng hoàng hôn đã rơi dần xuống thấp.
Bạn bè ơi thuở thiếu thời thân mật,
Biết bao giờ ta gặp lại nhau đây!

Thời gian cứ mãi trôi vào quên lãng,
Và bạn bè theo năm tháng vắng dần.
Chỉ dòng nước vẫn muôn đời xưa cũ
Chảy rì rào sau nhà để cối xay.

Và một mình trong bóng chiều chạng vạng
Tôi lặng ngồi nghe cỏ dại hoà ca,
Thành tâm xin mặt đất còn toả khói
Vì người đi không trở lại mãi xa.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời