“За горами, за желтыми долами”

За горами, за желтыми долами
Протянулась тропа деревень.
Вижу лес и вечернее полымя,
И обвитый крапивой плетень.

Там с утра над церковными главами
Голубеет небесный песок,
И звенит придорожными травами
От озер водяной ветерок.

Не за песни весны над равниною
Дорога мне зеленая ширь -
Полюбил я тоской журавлиною
На высокой горе монастырь.

Каждый вечер, как синь затуманится,
Как повиснет заря на мосту,
Ты идешь, моя бедная странница,
Поклониться любви и кресту.

Кроток дух монастырского жителя,
Жадно слушаешь ты ектенью,
Помолись перед ликом спасителя
За погибшую душу мою.


1916

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Tạ Phương

Sau núi non, những thung lũng óng vàng
Là đường thôn trải dài xa tít,
Tôi thấy khói chiều lan tỏa, vạt rừng,
Và bờ giậu - tầm ma chen vấn vít.

Nơi đó từ tinh mơ trên chóp các nhà thờ
Bầu trời dần trở màu xanh ngắt,
Và cỏ ven đường cất tiếng reo vui,
Làn gió ẩm dâng từ mặt hồ trong vắt.

Không phải vì khúc ca xuân trên đồng
Mà tôi quý tấm thảm xanh màu liễu –
Tôi đã yêu, bằng nỗi đau chim sếu,
Tu viện uy nghi trên triền núi cheo leo.

Mỗi buổi chiều bâng lâng màn sương khói,
Ráng hoàng hôn rơi rớt xuống thân cầu,
Em bước nhẹ - kẻ lữ hành mòn mỏi,
Đến nguyện cầu bên thánh giá hồi lâu.

Hồn hiền dịu của em nơi tu viện
Đắm chìm trong sâu lắng tiếng cầu kinh.
Trước ban thờ, trước tượng Chúa anh linh
Xin em nguyện cho hồn tôi đã chết.


Nguồn: Những đỉnh cao thơ Nga - Tạ Phương, NXB Văn học, 2011
Cảm ơn bạn đã đọc bài của Geo
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nina @nuocnga.net

Qua núi đồi, thung lũng vàng rực rỡ
Con đường làng uốn mình lượn đi xa
Tôi thấy rừng, và khói chiều đang quyện
Và hàng rào quấn quít bụi tầm ma.

Ở nơi đó, từ tinh mơ sáng sớm
Cát trời biếc xanh trên vòm mái nhà thờ
Và ngọn gió ẩm ướt từ mặt hồ
Mang theo hương cỏ bên đường thơm ngát.

Nhưng nào phải vì mùa xuân ca hát
Mà tôi quý màu xanh trải bao la
Kìa tu viện trên ngọn núi xa xa
Tôi yêu quý - nỗi đau buồn chim sếu

Mỗi buổi chiều, khi sương mù xanh toả
Và hoàng hôn treo trên những nhịp cầu
Em bước đi, người lữ khách u sầu
Đến cầu nguyện bên cây thập tự

Ôi linh hồn tu viện bao hiền dịu
Em say mê nghe lắng tiếng kinh cầu
Em hãy cầu với Chúa trời cứu thế
Cho linh hồn tôi đã chết từ lâu.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời