Заметался пожар голубой

Заметался пожар голубой,
Позабылись родимые дали.
В первый раз я запел про любовь,
В первый раз отрекаюсь скандалить.

Был я весь - как запущенный сад,
Был на женщин и зелие падкий.
Разонравилось пить и плясать
И терять свою жизнь без оглядки.

Мне бы только смотреть на тебя,
Видеть глаз злато-карий омут,
И чтоб, прошлое не любя,
Ты уйти не смогла к другому.

Поступь нежная, легкий стан,
Если б знала ты сердцем упорным,
Как умеет любить хулиган,
Как умеет он быть покорным.

Я б навеки забыл кабаки
И стихи бы писать забросил,
Только б тонко касаться руки
И волос твоих цветом в осень.

Я б навеки пошел за тобой
Хоть в свои, хоть в чужие дали...
В первый раз я запел про любовь,
В первый раз отрекаюсь скандалить.


1923

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Viết Thắng

Rạo rực trong lòng ngọn lửa màu xanh
Giờ anh đã quên ngôi nhà cha mẹ
Lần đầu  tiên anh đi hát về tình
Lần đầu tiên thôi không còn gây sự .

Anh đã từng như vườn hoang bỏ phế
Đã từng thích uống rượu đến say mê.
Rồi bỗng nhiên chán chường không thích nữa
Đã chia tay không một chút chần chừ.

Anh chỉ muốn nhìn vào đôi mắt em
Ôi đôi mắt màu nâu như vực thẳm
Để em thôi yêu quá khứ của mình
Và để với người ta em quên hẳn.

Ơi gương mặt và thân hình duyên dáng
Giá mà em biết được hắn kiên tâm
Giá mà em biết rằng tim du đãng
Có thể trở thành dễ bảo và ngoan.

Thì muôn đời anh sẽ quên quán rượu
Thì muôn đời anh đi bỏ làm thơ
Để được vuốt ve bàn tay êm dịu
Và mái tóc em màu của mùa thu.

Thì muôn đời em sẽ bước theo anh
Đi về quê hay về nơi xa lạ
Lần đầu tiên anh đi hát về tình*
Lần đầu tiên thôi không còn gây sự.


Tập thơ "Mối tình của tên du đãng" có bảy bài, Esenin đề tặng Avgusta Miklasevskaya – nữ diễn viên nhà hát Kamerny, người mà Esenin "một thời từng gọi người yêu". Tất nhiên, đây không phải là lần đầu tiên Esenin đi hát về tình nhưng lần nào cũng vậy, với nhà thơ, tình chợt ùa đến như có vẻ là lần đầu tiên (hoặc cuối cùng). Còn với Avgusta (tháng Tám – mùa thu) cũng vậy, nàng lớn tuổi hơn nhà thơ và đang yêu người khác nên có những câu: "em uống bằng người khác" hay "mỏi mệt ánh mắt nhìn..." là vì thế.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Tạ Phương

*  *  *

Ngọn lửa xanh bừng lên rạo rực,
Anh quên rồi đất mẹ xa thương.
Lần đầu tiên về tình yêu anh hát,
Lần đầu tiên thôi gây sự nhiễu nhương.

Anh từng là tất cả - tựa vườn hoang,
Từng say khướt, đeo bám nhiều phụ nữ.
Rồi chán say sưa, nhảy nhót điên cuồng,
Anh dứt bỏ đời, không ngoái nhìn lại nữa.

Giờ nhìn em, riêng điều này anh muốn,
Thấy mắt hồ thu - trong biếc nâu vàng,
Và để em thôi yêu, lãng quên quá khứ,
Cũng chẳng cùng ai sánh bước dễ dàng.

Dáng thanh thoát, bước chân em dịu nhẹ,
Giá như em đủ kiên nhẫn hiểu rằng:
Kẻ du đãng cũng biết yêu say đắm,
Biết rèn thành người dễ bảo ban.

Thì anh sẽ quên rượu chè vĩnh viễn
Sáng tác thơ anh cũng bỏ luôn.
Để được vuốt ve bàn tay nhỏ nhắn
Và mái tóc em đượm sắc thu buồn.  

Đến trọn đời anh sẽ bước cùng em
Dù về quê hương, hay miền viễn xứ…
Lần đầu tiên anh sẽ hát về tình,
Lần đầu tiên thôi không còn sinh sự.

Cảm ơn bạn đã đọc bài của Geo
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời