“Клен ты мой опавший, клен заледенелый”

Клен ты мой опавший, клен заледенелый,
Что стоишь нагнувшись под метелью белой?

Или что увидел? Или что услышал?
Словно за деревню погулять ты вышел.

И, как пьяный сторож, выйдя на дорогу,
Утонул в сугробе, приморозил ногу.

Ах, и сам я нынче чтой-то стал нестойкий,
Не дойду до дома с дружеской попойки.

Там вон встретил вербу, там сосну приметил,
Распевал им песни под метель о лете.

Сам себе казался я таким же кленом,
Только не опавшим, а вовсю зеленым.

И, утратив скромность, одуревши в доску,
Как жену чужую, обнимал березку.


28-11-1925

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Quỳnh Hương

Cây phong nhỏ trụi trơ trong băng giá
Đứng co ro trước bão tuyết mịt mù

Mi đợi ai, chăm chú nghe gì thế?
Hay mi muốn ra sau làng đổi gió

Và giống như người gác rừng năm nọ,
Say mèm nên ngã vào tuyết cóng chân?

Mà ta đây, ta cũng đang lảo đảo
Quên đường về nhà khi cuộc nhậu tàn

Đây gặp cây sồi, đằng kia cây dương
Trong bão tuyết ta gào bài ca mùa hạ

Ta cứ ngỡ mình là cây phong nhỏ
Còn tươi xanh chứ không hề trụi lá

Chỉ có điều ta say nên liều quá
Tưởng vợ người, ta ôm gốc bạch dương

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Tạ Phương

Giá băng rồi, ơi cây phong trụi lá
Rạp xuống chi trong tuyết bay trắng xoá?

Phải chăng ngươi đã thấy, đã nghe gì?
Cứ như đang dạo bước chốn làng quê.

Và như một gã say, ngươi đi chệnh choạng,
Sa chân đống tuyết, toàn thân rét run.

Ôi, chính ta giờ bước không còn vững,
Chẳng thể về nhà từ đám nhậu tùm lum.

Ở chốn ấy tuyết bay gặp thông xanh, liễu rủ...
Ta đã hát chúng nghe về những ngày hè.

Ta giờ đây khác chi cây phong nọ,
Nhưng không trụi, vẫn xanh - cành lá sum suê.

Và, hết khiêm nhường, ta trở nên đần độn ngu si,
Ôm thân trắng bạch dương, như vợ người xa lạ...

Cảm ơn bạn đã đọc bài của Geo
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời