Thơ » Nga » Sergei Yesenin
Đăng bởi nguyenvanthiet vào 11/06/2007 08:46, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 08/02/2024 12:24
Гаснут красные крылья заката,
Тихо дремлют в тумане плетни.
Не тоскуй, моя белая хата,
Что опять мы одни и одни.
Чистит месяц в соломенной крыше
Обоймленные синью рога.
Не пошел я за ней и не вышел
Провожать за глухие стога.
Знаю, годы тревогу заглушат.
Эта боль, как и годы, пройдет.
И уста, и невинную душу
Для другого она бережет.
Не силен тот, кто радости просит,
Только гордые в силе живут.
А другой изомнет и забросит,
Как изъеденный сырью хомут.
Не с тоски я судьбы поджидаю,
Будет злобно крутить пороша.
И придет она к нашему краю
Обогреть своего малыша.
Снимет шубу и шали развяжет,
Примостится со мной у огня.
И спокойно и ласково скажет,
Что ребенок похож на меня.
Con hãy lớn, Yury người Moskva.Nhưng hạnh phúc êm đềm chỉ kéo dài đúng một tháng. Cuối tháng giêng năm 1915, Esenin đã chuyển ra ngoài, sống riêng ở chỗ khác (vì em bé quấy ồn quá) và đến tháng 3-1915 anh đi Petrograd “tìm hạnh phúc”. Rời căn nhà của Izriadnova, chàng trai tỉnh lẻ Esenin vẫn còn vô danh, nhưng vừa đặt chân đến Petrograd thì đã mau chóng nổi tiếng như một phép màu, gần như ngay lập tức được thừa nhận và được chào đón như một nhà thơ lớn. Anh không còn nhắc đến Anna nữa, tuy nhiên cũng không phủ nhận sự tồn tại của con trai. Còn giữ được một bức ảnh em gái anh, Shura Esenina, chụp chung với Yura, và Yura cũng nhiều lần về quê nội Konstantinovo chơi.
Người thành phố nhưng đừng xa đồng ruộng.
Và như thế con thấy đời mơ mộng.
Từ thuở xưa, đã lâu, lâu lắm,
Đại công tước Yury
Đã tạo dựng Moskva, chờ con tới nhận quà.
Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi nguyenvanthiet ngày 11/06/2007 08:46
Đang dần tắt hoàng hôn đôi cánh đỏ
Bờ giậu kia lặng lẽ ngủ trong sương.
Đừng buồn nhé, ngôi nhà tôi trắng xoá
Rằng hai ta chỉ còn lại một mình.
Ánh trăng thanh lau chùi trên mái rạ
Như cái tù và bao phủ màu xanh
Tôi không bước ra vội vàng, tất tả
Tiễn cô ấy ra sau những đống rơm.
Tôi biết rằng thời gian làm lành hẳn
Nỗi đau này như ngày tháng dần trôi
Và đôi môi, và tâm hồn trong trắng
Cô ấy sẽ lo gìn giữ cho người.
Không mạnh mẽ, kẻ niềm vui cầu khẩn
Chỉ những người kiêu hãnh sống mà thôi.
Rồi người ta sẽ vội vàng đem quẳng
Như cái vành đai đã han gỉ hết rồi.
Tôi không buồn trông chờ nơi số phận
Tuyết bột kia sẽ dữ dội xoáy vòng.
Rồi một ngày cô ấy chắc sẽ đến
Nhà của tôi và sưởi ấm cho con.
Cô ấy sẽ cởi khăn và áo ấm
Và cùng tôi bên bếp lửa sẽ ngồi
Rồi lặng lẽ nói những lời âu yếm
Rằng đứa con rất giống với tôi.
Gửi bởi Decembrina Nguyễn ngày 08/02/2024 08:46
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Decembrina Nguyễn
vào 09/02/2024 15:51
Đôi cánh đỏ của hoàng hôn dần tắt,
Hàng rào mơ màng ngủ trong sương.
Một lần nữa chỉ hai ta còn lại,
Ngôi nhà trắng của ta xin chớ có buồn.
Liềm trăng non quệt đôi sừng xanh biếc
Lên mái nhà lợp rơm mới phủ dày.
Tôi không bước theo nàng và không tiễn
Qua đồng xa rạ đánh đống đó đây.
Tôi biết, lo âu thời gian rồi xoá hết
Như năm tháng trôi xoa dịu nỗi đau này.
Cả làn môi cả tâm hồn trong sạch
Nàng giữ gìn cho người khác sau đây.
Chỉ những người kiêu hãnh thì mạnh mẽ
Người yếu mềm phải xin cả niềm vui.
Còn kẻ khác thì giày vò rồi vứt bỏ
Như cái đai buộc ngựa cũ nát rồi.
Không buồn chán, phận mình tôi chờ đợi
Bão tuyết cuồng điên có lúc nổi lên thôi.
Quê chúng ta một ngày nàng sẽ tới
Ôm vào lòng sưởi ấm đứa con tôi.
Nàng cởi áo lông, nới nút khăn vuông
Và ngồi xuống cạnh tôi, bên lò sưởi.
Rồi điềm tĩnh và dịu dàng, nàng nói
Đứa con trai thật sự rất giống tôi.
Cánh đỏ hoàng hôn dần dần vụt tắt,
Hàng giậu thưa thiêm thiếp ngủ trong sương.
Đừng buồn nhé, mái nhà tranh vôi trắng,
Rằng đôi ta lại đơn độc, vô thường.
Trăng đánh bóng trên mái rơm vàng úa,
Cặp sừng cong viền sắc biếc trời đêm.
Tôi chẳng bước theo em, không tiễn nữa,
Khuất xa rồi sau đống rạ lặng im.
Tôi vẫn biết thời gian xoa dịu hết,
Nỗi đau này rồi cũng sẽ qua mau.
Bờ môi thắm, linh hồn trinh bạch ấy,
Em giữ gìn... để trao tặng người sau.
Kẻ van xin niềm vui đâu mạnh mẽ,
Chỉ kiêu hùng mới đứng vững giữa đời.
Kẻ kia sẽ vò nhàu rồi vứt bỏ,
Như gông cùm mục nát rữa, em ơi.
Tôi đợi chờ chẳng phải vì sầu thảm,
Mặc ngoài kia bão tuyết rít điên cuồng.
Rồi có lúc em về thăm bến cũ,
Ủ cho con được ấm giữa đêm trường.
Em cởi áo, khăn choàng buông lơi lỏng,
Ghé bên tôi, ngồi cạnh ánh lửa hồng.
Rồi khẽ bảo, dịu dàng và êm ái:
“Đứa trẻ này... trông giống hệt như anh.”
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.